Nàng dâu cực phẩm

Chương 1230: Tổng tài thợ sửa chữa


A Thận thấy hơi thất vọng.

“Chú Lục cũng hiểu.” “Ai?” Chu Dịch không nhịn được bèn hỏi lại. “Lục Chinh, chú Lục, ba của A Lưu.” Chu Dịch: “...” Đúng thật, hắn không dám so sánh với Nhị Gia. Cậu bé rũ mắt xuống, mất hết hứng thú. Chu Dịch vắt nát óc, một lúc sau, mới rặn ra được một câu: “Con thích đọc sách gì?” “Đều thích, gần đây đang xem cuốn One Hundred years of Solitude.”1Bình thường cậu đều xem bản tiếng Anh, nên buột miệng thốt ra. Giờ thì Chu Dịch hiểu rồi: “Trăm năm cô đơn?”

A Dịch gật đầu. “Ha ha... sách hay.” Tuy hắn cũng chỉ mới xem qua phần mở đầu. Mắt cậu bé sáng rực lên: “Có phải thật sự có dòng họ Buendia và ngôi làng Macondo không? Chú đi qua châu Mỹ La-tinh chưa? Có phải chỗ đó có rất nhiều truyền thuyết thần thoại không?”

Chu Dịch:8“...”

Con trai khó xử lý quá!

May mà, tiếng hét vọng ra từ trong nhà vệ sinh kịp thời cứu hắn thoát khỏi tình cảnh lúng túng khó xử. Chu Dịch biến sắc, tiếng hét kia là của Hàn Sóc. Đứng lên, đi nhanh về nơi phát ra âm thanh. Cậu bé cũng chạy theo sau.

Không đợi Chu Dịch đẩy cửa thì cửa đã được mở ra từ bên trong, cả người Hàn Sóc ướt nhẹp, chiếc áo voan mỏng2tanh dính chặt vào da, để lộ ra một vòng ngực căng tròn.

Hắn chỉ nhìn một chút rồi dời ánh mắt đi ngay, hỏi cô: “Có chuyện gì vậy?” “... Bể ống nước.”

“Có thùng công cụ không?”

“Làm gì?” “Để anh sửa thử xem, nếu không được thì mời thợ sửa.” Hàn Sóc cũng không dám chậm trễ, bên trong đó, nước vẫn còn phun tố tụng giống như một thác nước nhỏ, “Hình như có, tôi sẽ đi tìm4ngay.” Đợi đến khi Hàn Sóc xách thùng công cụ xám trở lại nhà vệ sinh, nước đã không còn phun nữa. Chu Dịch cởi trần nửa người trên, để lộ ra tấm lưng rắn chắc. Khuôn mặt hắn đang đối diện phía ống nước, cúi đầu kiểm tra. Hàn Sóc khẽ khựng lại, ánh mắt né tránh mất tự nhiên.

Dường như phát giác ra điều gì đó, hắn xoay đầu lại nhìn. Hàn Sóc liền bình tĩnh trở lại, bước lên trước hai bước, đưa thùng công cụ qua: “Sao không phun nữa rồi?”

Hắn nhận lấy: “Anh đóng van tổng rồi.”

“Bị sao vậy?” “Áp lực nước quá lớn, làm bể van nước, đổi cái mới là được.”

“... Anh làm được chứ?” Hàn Sóc mím môi.

Chu Dịch đang cúi đầu tìm công cụ, bỗng nhiên khựng lại rồi ngước mắt nhìn lên, Hàn Sóc không né tránh kip.

Bốn mắt nhìn nhau, rồi xoay đi rất nhanh.

“Nếu trong thùng công cụ có van dự phòng thì chắc không có vấn đề gì lớn.” Nói xong, tiếp tục cúi đầu làm việc.

“Vậy tôi có thể giúp gì được không?” “Nếu tiện thì có thể cho anh một tấm khăn lông khô không?”

Hàn Sóc vội vàng lấy một tấm khăn lông trắng từ trong chiếc tủ bên cạnh ra đưa cho hắn.

Chu Dịch xòe tay, nói với vẻ hết cách: “Tay bẩn, làm phiền em rồi.” Nói xong, xoay người đối lưng, ý ở đây là muốn Hàn Sóc lau giùm hắn.

Cô do dự ba giây, rồi vứt khăn lên người hắn, “Tự anh làm đi.”

“Này...“.

“Con trai.” Hàn Sóc gọi A Thận đến, “Con lau lưng giúp cho anh ta.”

“Vâng.”

Chu Dịch thấy hơi thất vọng, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, để tiện cho cậu bé với tới. Khăn lông mềm mại chạm vào làn da, có thể ngửi thấy mùi quýt nhàn nhạt, bàn tay be bé, lực chà nhè nhẹ, trong lòng bỗng thấy ấm áp, sự ấm áp đó bỗng chốc lan ra khắp tứ chi.

Người đang chà lưng cho hắn là con trai hắn!

Chu Dịch bỗng dưng cảm thấy hãnh diện. Là người làm cha, mọi thứ đều xa lạ mới mẻ. “Lau khô rồi.”

“Cảm ơn.”

Hàn Sóc đứng bên khung cửa, không biết do dưới chân nước đọng nhiều, hay nhà vệ sinh quá lạnh, lồng ngực cô bỗng thấy lạnh lẽo, một cảm xúc chua xót đắng cay quanh quẩn, dai dẳng không tan biến. Xoay người đi ra ban công, cô nghĩ bản thân cô nên yên tĩnh lại một chút. Hoặc tìm một nơi để phơi nắng. Thay van không hề khó, khó ở chỗ là vặn nửa chiếc van bị hỏng còn dính lại trên ống nước xuống.

“A Thận, đưa cờ lê cho ba.”

“Vâng.”

Sau khi Chu Dịch phát hiện cậu bé biết được những thứ này thì sai vặt cậu mà chẳng hề cảm thấy áp lực tí nào.

Hai cha con giống như bác sĩ trong phòng phẫu thuật, một bác sĩ mổ chính, một phụ tá. Phối hợp ăn ý.

“Không vặn xuống được sao?” Cậu bé cau mày.

Chu Dịch cắn răng, vừa dùng sức, vừa gầm nhẹ. Giống như một chú sư tử bị đánh thức, gầm gừ giận dữ. Cánh tay nổi đầy gân xanh, cơ bắp lồng ngực co rút.

Khi Hàn Sóc bước vào, liền nhìn thấy cảnh tượng như thế này. “Xong rồi!” Chu Dịch thở hổn hển, vứt chiếc van được vặn ra xuống đất, sau đó làm dấu tay chữ V với A Thận. Cậu bé bỗng nhiên mỉm cười, vỗ tay bạch bạch. Chu Dịch đang định sờ đầu cậu bé, bỗng liếc thấy bóng dáng của cô, hắn khựng lại, ngượng ngùng thu tay về.

A Thận: “Còn cần dụng cụ gì nữa không?” “Kềm.”

“Đây.”

Không phải Hàn Sóc không nhìn thấy nụ cười gượng ngạo trên mặt Chu Dịch, càng không bỏ sót tia sáng vui vẻ trong ánh mắt của con trai.

Bỗng nhiên cô nhớ đến một câu nói xưa. Máu mủ là thứ không thể rũ bỏ được.

Cô phải làm sao đây?

Có thể ích kỷ một chút không? Chu Dịch nhanh chóng thay van mới lên, thử chặt lỏng, sau khi xác nhận không có gì bất thường mới đi mở van tống. Không còn phun nước nữa. Hắn cười khẽ, xoay đầu nhìn Hàn Sóc: “Xong rồi.” Giống như một chút chó con chờ đợi chủ nhân khen ngợi sau khi đã hoàn thành động tác huấn luyện. Hàn Sóc né tránh với vẻ mất tự nhiên.

Chu Dịch nhếch khóe môi, nở nụ cười cay đắng, ngồi xổm xuống, sắp xếp lại thùng công cụ.

“Áo đây.” Hàn Sóc bỗng dưng lên tiếng. Hắn kinh ngạc, đôi mắt đang ảm đạm bỗng nhiên rực sáng: “Cho anh à?” “Áo thun size lớn, không biết anh có thể mặc vừa không.” Chu Dịch nhận lấy, mặc thẳng lên người.

Cùng với động tác giơ hai tay lên cao trong áo vào của anh ta, nửa người trên cứ như được kéo dài, đường viền cơ bụng càng thêm rõ nét.

A Thận kinh ngạc, nhìn với ánh mắt hâm mộ. Tuy là size lớn, nhưng dù sao cũng là áo kiểu nữ, nên có hơi chật, nhưng cố gắng vẫn có thể mặc được. Chu Dịch chỉ cảm thấy một mùi hương nước giặt thoang thoảng phảng phất xung quanh, mang theo mùi vị quen thuộc. “Thế... Nếu không còn gì nữa, anh đi trước đây.”

Hàn Sóc rũ mắt: “Tôi gọi thức ăn, nếu anh không vội, có thể...”

“Không vội! Không vội chút nào cả!”

Suy nghĩ đến việc có thêm một người, Hàn Sóc gọi thêm hai món, nhưng tiền là do Chu Dịch trả.

Trên bàn ăn, ba người, hai lớn một nhỏ đều trầm mặc.

Chu Dịch cứ luôn không quên hoa hồng của mình: “Lát nữa anh tìm một cái bình hoa, cắm vào giúp em.” Nể tình người ta giúp sửa ống nước, Hàn Sóc không đả kích hắn nữa. Hắn được nước làm tới: “Đặt trong phòng ngủ đẹp hay trong phòng khách đẹp hơn? Hay là đặt cả hai nơi luôn?”

“Hay là em đã không còn thích hoa hồng nữa?” Dù sao Chu Dịch vẫn còn nhớ, sáu năm trước, Hàn Sóc thích hoa hồng. Vẫn không nhận được câu trả lời. Hắn không hết hy vọng, vẫn còn muốn nói gì nữa. A Thận gắp một cái đầu vịt vào trong bát của hắn, trầm giọng, nói: “Khi ăn không nói chuyện.” Chu Dịch thức thời ngậm miệng lại. Nhưng đó giờ hắn không ăn đầu đuôi động vật. Nhưng đây là món đầu tiên con trai gắp cho hắn, ăn hay không ăn đây?

Ăn vậy!

Ăn xong bữa cơm, Chu Dịch nhầy không chịu đi, cũng không biết tìm đâu ra lại được một chiếc bình thủy tinh, kêu la đòi cắm hoa cho bằng được.

Hàn Sóc liếc nhìn hắn đầy lạnh lùng. Chu Dịch giả vờ như không nhìn thấy, đọc thầm câu châm ngôn tám chữ mà Tống Bạch đã dạy hắn: Năng lực phải đủ, da mặt phải dày. Cuối cùng, hai mẹ con vào phòng ngủ trưa, tiện tay cũng khóa luôn cửa lại.

Để lại một mình Chu Dịch lẻ loi trong phòng khách. Hắn vẫn cứ nên yên lặng cắm hoa vậy. Ánh nắng rực rỡ nóng bức của buổi chiều sau khi chiếu xuyên qua cửa sổ sát đất và màn cửa thì đã yếu đi phần nào. Vì thế khi rọi vào phòng, ánh nắng đã trở nên ấm áp dịu dàng đi rất nhiều. Chu Dịch cũng không biết mình đã ngủ thiếp trên sofa từ lúc nào. Cảm giác bờ vai bị đẩy nhẹ một cái, một cái nữa, khi bị đẩy đến cái thứ ba, hắn tỉnh dậy.

Mở mắt ra, khuôn mặt của cô đập vào mắt hắn, dưới ánh nắng chiều, có thể nhìn thấy những sợi lông tơ trên ấy và cả gân xanh dưới cằm. Vào giây phút ấy, cứ ngỡ như trở về lại 6 năm trước.

Khi ấy họ thường xuyên cãi nhau, tôi không nhường anh, anh không bỏ qua cho tôi, cứ phải phân định thắng thua, thường kết thúc trong bực bội. Cứ hễ giận nhau là ngủ riêng, cô vào phòng ngủ, hắn chiếm cứ sofa trong phòng khách, dùng cách này so tài cao thấp với cô. Cuối cùng lại ngủ thiếp đi mất, nhưng khi tỉnh dậy luôn phát hiện ra có một tấm chăn lông được đắp lên người.

Lúc đó hắn nghĩ, quả ớt cay nhỏ cũng sẽ có lúc không cay.

Chung quy cũng là một cô gái mềm lòng.

Tiếc thay, Chu Dịch đánh giá thấp mức độ tổn thương hắn gây ra cho cô, quả tim mềm yếu ngày nào đã bị thời gian và hiện thực tôi luyện thành một khối sắt rắn chắc, dù cho hắn có hao tổn hết tâm sức, cũng khó có thể chạm vào được nó. “A Sóc, anh sai rồi...” Trong lòng nghĩ như thế, miệng cũng nói ra như thế thật.

“Em tha thứ cho anh, có được không? Bồi thường cũng được, chuộc tội cũng được, hãy cho anh thêm một cơ hội.” Cô rũ mắt, hàng lông mi dày rậm chớp liên tục.

Một lúc lâu sau, cô khẽ nói: “Xin lỗi, trong lòng tôi vẫn... không thể vượt qua được cửa ải đó.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như những câu nói hay, duc phat va phat phap Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status