Nàng dâu cực phẩm

Chương 1242: Anh nhất định sẽ khiến em phải cam tâm tình nguyện


Cuối cùng, Chu Dịch lại là người chịu thua trước, “Được rồi, được rồi, cầm đi.”

“Cảm ơn.”

“Ai bảo con là con trai của ba chứ?” Người đàn ông lặng lẽ cười.

Hàn Sóc cũng chẳng nhớ mình đã1đứng bên ngoài và nhìn vào trong như thế bao nhiêu lâu.

Cho đến tận khi cậu bé con gọi một tiếng: “Mẹ!”

Chu Dịch nghe thấy thế liền quay đầu lại, ánh mắt thoáng sáng ngời, “A Sóc,8em qua đây.” Hàn Sóc đi vào, tới bên cạnh hắn. “Có thơm không?” Gật đầu.

“Nhìn bề ngoài thế nào?”

Hàn Sóc thoáng nhìn về phía cái nồi, cánh gà đã chuyển thành màu vàng ruộm, cô không2nhịn được nuốt nước miếng.

“Muốn nếm không?” Người đàn ông lấy một đôi đũa sạch, gắp một cái cánh bỏ vào đĩa, đưa cho cô. “Anh làm hả? Ăn được không đó?” Nửa tin nửa ngờ.

“Thử rồi4nhận xét đi.” Chu Dịch cười tươi đầy tự tin.

Hàn Sóc cầm lấy, thử cắn một miếng.

“Sao hả?”

“Ừm... Cũng tàm tạm.” Động tác nhai nuốt lại nhanh hơn rất nhiều. Chu Dịch cũng chẳng bóc mẽ cô, lật tới lật lui trong nồi mấy cái, sau đó gắp hết ra đĩa, “Cánh gà chiên Coca, thành công rực rỡ.” Nói rồi liền thuận tay đưa cho con trai, “Con trai ngoan, mang ra bàn đi, chuẩn bị ăn cơm.”

“Vâng.”

Hàn Sóc chép miệng chưa đã thèm, ném cái xương gà vào thùng rác.

“Đừng động.” Chu Dịch đột nhiên nói. Hàn Sóc khựng lại: “Anh...” Giây tiếp theo, cảm xúc mềm ấm lướt qua môi, “Chưa tỉnh ngủ à, miệng dính nước sốt mà cũng không phát hiện ra? Hả?”

Giọng điệu chiều chuộng, ánh mắt dịu dàng.

Hàn Sóc lập tức thấy da gà rơi đầy đất, “Anh... không thấy tởm à?” Lại dám dùng lưỡi... “Hình như còn một chút nữa chưa được liếm sạch thì phải.” Người đàn ông tiến lên một bước, Hàn Sóc lùi về sau hai bước, cuối cùng không thể lùi thêm được nữa, sau lưng đã áp sát vách tường. Cô duỗi tay đè lên ngực người đàn ông, giống một chú thỏ đang trong trạng thái kinh hoàng. “Chu Dịch, anh đủ rồi nha! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

“Nhưng mà còn chưa liếm sạch mà...” “Không cần anh liếm, tôi tự lau được!” Nói rồi liền giơ tay lên theo bản năng, trước ngực người đàn ông không còn lực chống đỡ nữa nên dễ dàng tiến thêm một bước, thoáng cúi đầu, liếm lên cánh môi đỏ thắm của người phụ nữ.

Vẫn mềm mại y như trong trí nhớ, mang theo ma lực khiến người ta muốn chìm đắm.

“Ưm!” Cầm thú!

Lại dám đánh lén!

“Ngoan.” Người đàn ông thoáng rời đi, ánh mắt mê ly, hơi thở dồn dập, “Đừng phản kháng. Sáu năm, anh nhớ em đã phát điên rồi.” Động tác giãy giụa của Hàn Sóc hơi dừng lại, khớp hàm thất thủ, chỉ có thể để mặc hắn tùy ý làm càn. Tại sao lại trở nên như thế này?

Không nên... Mười phút sau, Chu Dịch mới bưng hai bát cháo gạo kê ra ngoài, một bát cho con trai, một bát để sang bên cạnh.

Toàn bộ quá trình đều cười ngơ ngẩn.

A Thận: “Mẹ con đâu?” Chu Dịch: “Ở trong đó.” Nụ cười càng tươi hơn mấy phần. “Chú nhặt được tiền đấy à?” “Không... nhặt được người.” Trước khi Hàn Sóc ra ngoài thì đã kịp dùng nước lạnh vỗ lên mặt để giảm nhiệt độ. Nên lúc cô ra, sợi tóc còn dính bết trên má, nhìn khá bơ phờ. A Thận thấy thế liền thức thời không hỏi nguyên nhân nữa, “Mẹ, khăn giấy của mẹ này.”

Bữa sáng vô cùng phong phú. Cháo gạo kê, bánh mì sandwich, cánh gà chiên coca, còn có cả cam chiên trứng nữa. A Thận ăn xong liền về phòng thu dọn đồ đạc.

Hàn Sóc nhướng mày, đi theo, “Con trai, con làm gì thế?”

“Tới nhà mẹ nuôi.”

“Làm gì?”

“A Lưu muốn hoàn thành một mô hình người máy, bảo con sang đó giúp.” “Lại thi đấu nữa à?” Hai đứa trẻ này dường như có niềm đam mê bất tận với lĩnh vực này, tháng trước còn rủ nhau tham gia một cuộc thi robot gì đó, cả tuần đều nhốt mình trong biệt thự của Đàm Hi. Ngay khi cuộc thi đấu kết thúc, Hàn Sóc phải tự mình tới đón, nếu không có khi còn đi luôn không về ấy chứ. “Vậy con sắp xếp đồ đạc đi, mẹ đi thay đồ rồi sẽ lái xe đưa con qua.”

“Không cần đâu ạ, ba nuôi đã ở dưới nhà rồi.”

Hàn Sóc:... Con lớn không nghe lời mẹ, hóa ra thằng nhãi này đã lên kế hoạch hết cả rồi. Vừa ra tới cửa, A Thận đứng ở cửa, trong tay cậu nhóc là chiếc vali kéo Buzz Lightyear mini chuyên dụng của bản thân. Thở dài một tiếng, dặn dò như một bà mẹ già, “Nhiều nhất một tuần là con sẽ về thôi, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho con.”

“Ồ.” Hàn Sóc gật đầu. “Bị ấm ức gì thì cứ nói với mẹ nuôi, mẹ nuôi không được thì còn có ba nuôi nữa.” “... Ồ.” “Còn nữa...” Cậu bé dừng lại, mắt hơi liếc về phía bên trong, “Hy vọng đến khi con trở về thì mẹ có thể nói với con nên xưng hô với người kia thế nào.”

Hàn Sóc nghe mà đầu óc mờ mịt, sau một lúc lâu mới tỉnh táo lại.

Con trai cô thành tinh rồi à?

“Dù sao, cho dù mẹ quyết định thế nào thì con vẫn ủng hộ vô điều kiện.” Nói xong liền nắm lấy tay Lục Chinh, “Ba nuôi, chúng ta có thể đi rồi.”

“Đưa vali cho ba.”

“Cảm ơn ba nuôi.”

“Mấy lời mà con vừa nói là con tự nghĩ ra đấy à?”

“Không phải a!”

“Sao?”

“Là A Lưu dạy. Cậu ấy nói mình là người từng trải, đã có kinh nghiệm chiến đấu rồi, cho nên dạy cho con hai chiêu. Đổi lại, con giúp cậu ấy hoàn thành mô hình người máy.” Lục Chinh: “...” Hàn Sóc: Con trai à, con nói trắng trợn ra như thế có ổn không đấy? Quay lại nhà ăn, Chu Dịch đưa cho cô sandwich đã kẹp đồ ăn đầy đủ cho cô, “Ăn thêm một chút đi.” “Vừa rồi anh nghe thấy hết rồi sao?” Người đàn ông gật đầu: “Con trai của chúng ta thật thông minh.” Hàn Sóc dừng động tác, buông dao nĩa ra, nghiêm mặt nói: “Chúng ta nói chuyện đi.” “Được.” Chu Dịch ngừng cười, mắt đen sâu thẳm và đầy nghiêm túc. “Anh muốn gì?” Hàn Sóc nhìn hắn chằm chặp, không muốn bỏ qua bất kỳ sắc thái nào trên mặt người đàn ông. “Ở bên em.” Dừng một chút, lại bổ sung thêm, “Vĩnh viễn.”

“Nếu tôi không muốn thì sao?” “Vậy anh sẽ làm em phải bằng lòng.”

Hàn Sóc nhướng mày.

Chu Dịch: “Trái tim chân thành thì sắt đá cũng sẽ bị mài mòn thôi. Anh không tin là em hoàn toàn không có tình cảm gì với anh.”

Cô cười khẽ, “Nếu tôi nói không có...”

“Vậy sẽ làm em phải có. Dù sao, tình cảm là phải vun đắp mới thành được. Anh có thể dùng mười năm, hai

mươi năm, toàn bộ thời gian nửa đời sau của mình để khiến em nhìn thấy thành ý của anh.” “...” Hàn Sóc bị câu nói này của hắn làm cho kinh hãi trợn trừng cả hai mắt. “A Sóc, anh nhất định sẽ khiến em cam tâm tình nguyện.” Lần này, không dùng hành động cưỡng bức, ép buộc nữa, chỉ có thể dùng sự chân thành. “Em dám không?” Trong đáy mắt người đàn ông bừng lên ánh sáng mong chờ đầy nóng rực, bỏng cháy.

Ánh mắt Hàn Sóc hơi lóe.

“Sợ sao?” Cằm hơi hếch lên, mang theo vẻ bề nghễ.

Đầu óc nóng lên, Hàn Sóc bật thốt trả lời: “Ai sợ ai chứ?” “Được thôi, từ nay trở đi, anh chấp nhận sự khiêu chiến của em.” Ý cười thỏa mãn bò lên khóe môi, Chu Dịch há miệng cắn hết nửa miếng trứng chiên.

“... Tôi có thể đổi ý không?” “Không thể” Một tuần sau đó, Chu Dịch đều ăn vạ ở chung cư, ngoại trừ lúc đi mua đồ ăn thì đều không hề ra khỏi cửa.

Hàn Sóc buồn bực: “Anh không phải đi làm à?”

Người đàn ông trở tay kéo cô vào trong ngực, ôm thật chặt, “Em yêu à, có biết sự khác nhau giữa tổng tài và nhân viên bình thường là gì không?”

Lắc đầu.

“Khác nhau ở chỗ: tổng tài có thể tùy tiện trốn việc, không cần bất kỳ lý do gì.”

Ngày nọ, Hàn Sóc ra ngoài gặp Triệu Thu. “Đạo diễn Cận định khai máy vào giữa tháng sau, em có vấn đề gì không?” “Sau liên hoan phim Cannes, chắc là không có vấn đề gì.”

“Đã đọc tin về Gia Hoa chưa?” “Tin gì cơ?” Hàn Sóc uống một ngụm trà sữa, liếm láp chút sữa dính trên mép. Triệu Thu tức cười, “Em không thể quan tâm một chút chuyện có liên quan tới mình được à?” “Từ lâu em đã không dùng weibo rồi, ins cũng giao cho văn phòng toàn quyền xử lý. So, cái này đâu thể trách em được.”

“Em ở nhà mà cũng không lên mạng hả?”

Lắc đầu, “Không rảnh.” “Vậy em bận làm gì chứ?”

“Dạy dỗ chó mặt xệ.”

“Cái gì cơ?”

Hàn Sóc nói ra một câu kinh người, “Em quyết định cho Chu Dịch thêm một cơ hội nữa.” “Hai người...” Triệu Thu nuốt nước bọt, “Hợp lại rồi?” “Còn đang trong thời gian quan sát.” “Thật sự đã nghĩ kỹ rồi chứ?” Hàn Sóc quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ: “Trải qua chuyện Gia Hoa, em đã hiểu ra rất nhiều chuyện. Tuy rằng đã từng có thương tổn, cũng từng xảy ra hiểu lầm, nhưng không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn được. Trước kia, đối với đàn ông và tình cảm, em luôn giữ thái độ nghiêm túc tránh xa, rốt cuộc cũng là vì không muốn giẫm lên vết xe đổ để rồi bị tổn thương lần nữa. Nhưng mà, vào giây phút khi đối mặt với cái chết, những đau xót hay tổn thương tưởng như không thể nào tiêu tan được đều trở nên chẳng còn quan trọng nữa.”

“Một khi đã vậy, tại sao lại không thể thuận theo lòng mình, sống đơn giản một chút chứ?” Hàn Sóc mỉm cười, lông mi run rẩy, “Cùng lắm thì, em lại đá hắn một lần, cũng có phải chưa từng làm thế đâu.”

Triệu Thu giơ ngón cái lên với cô, “Dù thế nào, chị đây luôn ủng hộ mọi quyết định của em.”

“Cảm ơn.”

“Đi thôi, chị biết một nhà hàng Nhật mới mở, ở ngay gần đây, chị mời em! Coi như... chúc mừng em và Chu Tổng gương vỡ lại lành.”

“Bỏ đi.” Hàn Sóc đứng lên, đeo khẩu trang và đội mũ vào. “Sao hả?” Triệu Thu nhướng mày. “Ở nhà có người nấu cơm rồi.” “Em thuê giúp việc từ bao giờ thế?” Mắt Triệu Thu lộ vẻ kinh ngạc, “Có kín miệng không? Vấn đề bảo mật là quan trọng lắm đấy, em...” “Yên tâm đi.” Hàn Sóc nháy mắt với chị ta, “Giúp việc này không thiếu tiền.” “Cái gì?” Vẻ mặt Triệu Thu như thể đang nói “em đùa chị đấy à“. “Hơn nữa, còn giúp việc miễn phí.” Hàn Sóc tỏ vẻ thần bí. “... Đừng nói với chị, giúp việc này là Chu Tổng nhé.”

“Bingo!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Powered by Danh Gia Cong Ty

loading...
DMCA.com Protection Status