Nàng dâu cực phẩm

Chương 1273


Còn chưa kịp bắt được cái đuôi của mùa hè thì chớp mắt một cái đã sang thu. Thời tiết dần trở nên mát mẻ, quần đùi áo phông cũng dần dần trở thành áo len dệt kim.

Lúc giao mùa giữa hạ với thu cũng là lúc phòng làm việc March rơi vào trong thái bận rộn nhất trong năm. Thanh lý trang phục hè, ra mắt thời trang mùa thu. Cũng may, năm nay Nhiễm Dao đã thiết kế xong bản thảo từ sớm, còn tự mình2nhìn chằm chặp vào việc sản xuất. Nhà xưởng cũng bắt đầu sản xuất hàng hóa dựa theo thiết kế một cách nhịp nhàng.

Người mẫu đại diện cho trang phục của trẻ em không đổi, vẫn là cô bé đáng yêu Ngô Hạ.

Cô bé con hiện tại sáu tuổi đã có ưu thế hơn hẳn về chiều cao so với bạn cùng trang lứa, tỉ lệ dáng người cũng cực chuẩn, được ông trời ưu ái cho cảm giác với ống kính nên trong gần hai năm đã5kiểm tiền cho thương hiệu March thêm hơn 5%.

Đây không phải là nói quá, số liệu hiển thị rất rõ ràng. Hơn nữa, trong thời gian trước, cô bé Ngộ Hạ được đạo diễn Trang mới trở thành gương mặt đại diện của hàng loạt các thương hiệu hoạt hình của tập đoàn Tinh Huy. Cô bé lại trở thành diễn viên khách mời trong bộ phim nổi tiếng “Bình minh sau đêm lạnh” mà tháng trước đã trở thành hiện tượng bùng nổ ở các phòng bán6vé.

Nghe nói, bộ phim tình yêu này sẽ được đưa tới hai liên hoan phim Berlin và Cannes, đánh sâu vào giải thưởng Sư Tử Vàng.

Nói tóm lại, cô người mẫu nhỏ năm đó được mời tới để cứu cánh giờ đã trở thành ngôi sao nhí chạm tay là bỏng, mà độ nổi tiếng cũng không thấp. Lại nói tiếp, cái này cũng nhờ vào công lao của kỳ quay người thân thần bí trong gameshow “Hành trình của mẹ và bảo bối“.

Mà đôi thanh mai trúc5mã A Thận và Hạ Hạ nghiễm nhiên trở thành couple nhỏ quốc dân siêu đáng yêu.

Cộng đồng mạng lấy một chữ trong tên của cả hai đứa trẻ tạo thành Couple Thịnh Hạ. “Nhiễm Tổng, thợ ảnh và nhà sản xuất đều tới đông đủ rồi, chúng ta nên xuất phát tới địa điểm chụp hình thôi...”

“Lộ Lộ, sao tôi không tìm thấy bản thảo số 1008?” Bàn làm việc cực lớn hiện giờ vô cùng lộn xộn, giấy tờ tán loạn, Nhiễm Dạo như bị chìm3ngập trong đống bản thảo, tóc rối bời, vẻ mặt lo lâu.

“1008 à? Để tôi tìm xem...” Lộ Lộ tiến lên, mất không bao nhiêu thời gian đã lôi ra một tờ giấy trong đống bản thảo: “Không phải cái này à?”

Nhiễm Dao cầm lấy, quả nhiên là nó.

Thở phào một hơi, cả người mềm oặt tựa lưng vào ghế, Nhiễm Dao túm tóc lên, buộc thành đuôi ngựa, sau đó nhét bản thiết kế vào trong túi: “Đi thôi, tới địa điểm chụp hình.”

Trên đường đi, Lộ Lộ gọi điện thoại tiến hành xác nhận với bên đại diện người phát ngôn.

“... Được, tạm biệt.” Nhiễm Dao: “Tiểu bảo bối Hạ Hạ tới rồi à?”

Lộ Lộ: “Chưa, cũng đang trên đường tới.” “Chẳng phải đã cho xe của chúng ta đi đón rồi hay sao?” Vốn dĩ Nhiễm Dao định tự đi, nhưng vì đột nhiên không tìm thấy bản thân thiết kế nên đành phải ở lại, phái một người khác đi đón. “Bên kia uyển chuyển từ chối, nói là có người đưa.”

“Ai?”

Hi Hi thì không có khả năng rồi, gần đây cô nàng mới đánh một loại cổ phiếu mới, hiện tại đang trong giai đoạn thu lưới giải quyết hậu quả, mỗi ngày đều bận tới mức chân không chạm đất.

Còn về Lục Chinh...

Dường như càng không được.

Hôm qua trong group, Hi Hi có nói là ông xã đi công tác rồi, cuối tuần sau mới về. Vậy quá nửa là ông bà cụ Lục rồi. Nghĩ tới điều này, tự nhiên Nhiễm Dao lại thấy áy náy khi để hai ông bà cụ đã ngần ấy tuổi rồi mà còn phải bôn ba, tội lỗi... Nhưng tới địa điểm chụp hình rồi, Nhiễm Dao mới phát hiện ra suy đoán vừa rồi của mình thái quá tới mức nào. Lúc Tống Tử Văn dắt tay cô bé con xuất hiện dưới ánh đèn tụ quang. Ánh mắt của tất cả mọi người dường như đều tập trung tới trên hai thân ảnh một lớn một nhỏ này. Người đàn ông nho nhã, giống như một thư sinh tuấn tú bước ra từ tranh cổ. Cô bé con thì ngây thơ đáng yêu, đôi mắt tròn xoe không ngừng nhìn khắp mọi nơi, y như một con hồ ly nhỏ tinh nghịch. “Dì ơi!” Giây tiếp theo, bổ nhào tới ôm lấy đùi Nhiễm Dao, lập tức hóa thân thành gấu koala. Nhiễm Dao không rảnh quan tâm tới việc sau khi nhìn thấy Tống Tử Văn thì trong lòng sinh ra một tia kỳ lạ, cúi người bể cô bé đáng yêu lên. “Ôi...”

Lúc bế lên mới phát hiện ra đứa bé này lại nặng thêm rồi, suýt chút nữa không giữ được, may mắn là có Tống Tử Văn tiến lên, đưa tay đỡ, “Em không bể được lâu đầu, để anh đi.”

Nhiễm Dao không tranh giành, vì liên quan tới sự an toàn của cô bé nên cô phải cẩn thận. Liền thuận thế giao cho Tổng Tử Văn. “Dì ơi?” Cô bé thấy hơi bị thương, “Sao dì lại không bế cháu?”

Khụ... Tống Tử Văn: “Cháu nặng quá, cô ấy không bế nổi nữa.” Nhiễm Dao để trán, không nỡ nhìn thẳng. Ngộ Hạ bày ra vẻ mặt không thể tin nổi, nhìn anh chằm chằm, oán hận, giận dỗi, ấm ức, “Hu hu. Chú lại dám nói là cháu nặng!”

Tống Tử Văn cứng đờ người, chân tay luống cuống, “Cháu đừng khóc mà...”

“Chú nói cháu nặng!” “Chú không nói, được chưa?” “Ôi, ngoài miệng thì bảo không nói nhưng trong lòng vẫn cảm thấy như thế!” Tống Tử Văn thở dài đầy bất lực, “Vậy cháu bảo chú phải làm sao bây giờ?”

Ngộ Hạ hít mũi, “Vậy chú... nói lại xem, cháu có năng không.” “Cháu không nặng, hoàn toàn không nặng chút nào cả.” “... Hừ! Thế này còn tạm được.” Nhiễm Dao mím môi, che giấu sự buồn cười của mình. “Tiểu tiên nữ Hạ Hạ,“ Chuyên viên trang điểm đi tới, “Sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thay đồ và trang điểm được không nào?”

“Vâng.” Cô bé con vẫn cực kỳ chuyên nghiệp, không khóc, không gây sự nữa mà ngoan ngoãn đi theo người ta.

Chỉ còn lại Nhiễm Dao và Tống Tử Văn ở lại, không khí có hơi cứng đờ, cũng hơi xấu hổ.

Từ lần trước rời khỏi bệnh viện xong, anh đưa cô về nhà, cả tháng rồi hai người không gặp lại nữa.

Tống Tử Văn bận rộn xử lý cục diện rối rắm do Nghiêm Phóng để lại. Mà Nhiễm Dao thì bận rộn công việc, không để ý tới chuyện khác. Giờ gặp nhau, cũng chẳng biết phải nói gì. “Có khỏe không?” Người đàn ông lên tiếng đánh vỡ trầm mặc trước, “Nghe nói dạo này văn phòng của em rất bận.”

“Ra hàng của mùa mới, không thể nào tránh được. Anh thì sao? Không đi làm à?”

Hôm nay là thời gian làm việc, Ngộ Hạ phải xin nghỉ ở trường mới tới đây được, vậy mà anh lại có vẻ rất rảnh rỗi.

“Tạm thời nghỉ phép, phối hợp điều tra.” “Điều tra?” Nhiễm Dao nhíu mày, “Sự việc lần trước vẫn chưa kết thúc sao?”

“Cũng tàm tạm rồi, nhưng vẫn phải tuân theo trình tự xử lý mới được.”

Nhiễm Dao ừm một tiếng, “Sao anh lại đưa Ngộ Hạ tới đây?” “Sao không thể là anh chứ? Dù gì con bé cũng gọi anh là chú cơ mà.” Mẹ Lục Chinh là Bàng Bội Hà và mẹ Tống Tử Văn là Bàng Bội San vốn là chị em ruột. Ngộ Hạ gọi anh một tiếng chủ quả thực không sai. Huống hồ, quý bà Bàng chưa có cháu nên trực tiếp coi Hạ Hạ như cháu gái ruột, chiều chuộng cô bé đến vô pháp vô thiên. Có gì ăn ngon, có gì chơi vui, ba anh em họ Tống có thể không có nhưng nhất định phải có phần của Ngộ Hạ.

Trước kia, mỗi lần đi mua sắm thì đều lao đầu vào các cửa hàng thời trang danh tiếng, giờ đi mua sắm, vẫn cứ là các cửa hàng thời trang nổi tiếng nhưng có điều phải thêm mấy chữ vào phía trước, thời trang trẻ em.

Cửa hàng thời trang hàng hiệu trẻ em. Đương nhiên, đồ ngọt cũng ắt không thể thiếu. Bạn có thể tưởng tượng, một người luôn quan tâm tới dáng vóc, có quy luật chặt chẽ trong ăn uống lại có thể ngồi trên thảm, ăn cùng Ngộ Hạ hết một cái bánh kem xoài ngàn lớp không? Dùng lời của Tổng Bạch thì...

Có lẽ mình không phải con ruột rồi, con bé con kia mới phải! Thế nên, Tống Tử Văn nhàn rỗi ở nhà liền trở thành tài xế kiêm vệ sĩ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Nói tới những chuyện thú vị có liên quan tới cô bé con, Nhiễm Dao không nhịn được cười lên thành tiếng. “... Hạ Hạ đáng yêu như thế đấy! Nếu em mà có một đứa con ngoan như thế thì đã cảm thấy cuộc đời này rất viên mãn rồi.” Tổng Tử Văn nhìn nụ cười tươi xán lạn của cô gái, trái tim phảng phất như hứng được ánh mặt trời, vừa ấm áp vừa sáng ngời.

“Sẽ.” Anh nói.

“Sao cơ?”

“Con của em... nhất định sẽ rất đáng yêu.” Đó cũng là con của anh.

Tống Tử Văn âm thầm bổ sung nửa câu sau. Nhiễm Dao chợt nghĩ không nên thảo luận vấn đề này với anh mới đúng, thế nên liền dần dần thu lại nụ cười.

Lúc này, Ngộ Hạ đã thay xong trang phục đi từ trong ra, một thân quần áo vận động màu hồng, phối hợp với búi tóc tròn xoe trên đầu, nhìn vô cùng nghịch ngợm. “Dì ơi, cháu cực thích bộ quần áo này nha!” Chữ “cực” kia được cô bé nhấn nhá thật mạnh, đủ thấy sự yêu thích lớn đến mức nào.

“Vậy chụp ảnh xong dì sẽ tặng cháu mặc về nhà luôn, được không?” “Không thể lấy không được, còn cả những bộ sau nữa, cháu bảo chú trả tiền.”

Tống Tử Văn: “...” Cháu đúng là cháu ruột của ông chú này rồi!

Nhiễm Dao gật đầu: “Cũng được.” Người thợ ảnh vẫn đang thử máy, Ngộ Hạ thấy hơi nhàm chán nên duỗi tay ra với Tống Tử Văn, “Chú, bế cháu.”

Người đàn ông chắt lưỡi một tiếng, cô bé này đang trả thù việc anh nói mình béo đây mà. Mới sáu tuổi mà đã thành tinh rồi! Bế thì bế thôi! Cúi người, hai tay dùng sức, bế cô bé vào trong lòng dễ như trở bàn tay. “Dì, giờ cháu còn cao hơn cả dì nữa!” Ngộ Hạ đưa tay ra đo, Nhiễm Dao chỉ cao tới bả vai cô bé.

“Thế à? Để dì xem nào...” Nói liền lại gần.

Hai lớn một nhỏ chụm lại, nhìn qua giống như người một nhà. Mẹ đứng bên cạnh ba, trong lòng ba là con gái.

Tách.

Tay thợ ảnh nhanh tay nhấn phím chụp, ghi lại hình ảnh này. Nhiễm Dao nhất thời kinh ngạc. Tống Tử Văn thì vẫn rất bình thản. Ngộ Hạ thì cười đến mức hai mí mắt cong lên, “Chú thợ ảnh đang chụp chúng ta đấy!” Anh chàng thợ ảnh trẻ tuổi nở nụ cười, “Thử máy xong rồi, bắt đầu thôi.” Tống Tử Văn thả cô bé con xuống.

Nghe tiếng bàn tán từ xung quanh truyền tới, khóe miệng không khỏi nhướng lên.

“Nhìn giống người một nhà quá, đúng không? Vợ xinh đẹp, hào phóng, chồng anh tuấn nho nhã, con gái ngoan ngoãn đáng yêu.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Du lịch giúp bạn tự tin về giao tiếp, tự tin về trí tuệ, tự tin sống tự lập một mình tại một nơi xa gia đình, bạn bè người thân, sống nơi đất mới xa lạ thưởng thức món ăn khẩu vị mới, điểm du lịch đẹp làm nức lòng du khách, tự tin kể lại những giây phút trải nghiệm đầy thú vị với bạn bè, người thân, nổi bật trước đám đông làm cho bạn luôn tự tin và thu hút lôi cuốn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như homstay hoi an, cho chatuchak bangkok thailand Trong mỗi chuyến đi, bạn sẽ thấy nhớ người thân của mình. Hàng ngày chứng kiến sự xuất hiện của họ khiến bạn quên đi việc họ quan trọng thế nào. Bởi thế, chỉ khi đi xa, bạn mới thấu hiểu được tầm quan trọng của họ.

loading...
DMCA.com Protection Status