Nàng dâu cực phẩm

Chương 131: Có tôi ở đây, cô ấy sẽ chướng mắt với cậu ngay


“Đứng yên! Đừng có cợt nhả với anh.” Giọng nghiêm khắc, mặt cũng nghiêm túc.

Đàm Hi bĩu môi, dưới cái nhìn gần như khắc nghiệt của người đàn ông, cô ngừng cười, mi rủ xuống.

“Em có phải lính của anh đâu...” Nhỏ giọng lầm bầm.

Ánh mắt người đàn ông càng sâu hơn, “Em nhắc lại xem?”

“...”

“Mở miệng!”

“Quát cái gì mà quát hả?! Chẳng phải đã giải thích rồi sao, anh còn muốn gì nữa chứ?” Đàm Hi vốn chỉ nói đùa, bị quát một câu như thế nên tức giận, xấu hổ và giận dữ đồng thời xông ra, đây là lần đầu tiên cô bị dạy bảo từ sau khi hai người xác lập quan hệ với nhau.

Khác với mấy lần uống rượu, hút thuốc trước đây, lần này anh thực sự nghiêm túc!

Đàm Hi nhận thức rõ điểm này từ trong giọng nói lạnh lùng và ánh mắt lạnh thấu xương của anh, trong lòng hơi hoảng hốt.

“Tại sao lại kéo rèm?”

“Vừa rồi xem phim.”

Người đàn ông cười lạnh, “Em và cậu ta cùng xem phim?”

“...”

“Đàm Hi, em giỏi lắm, thực sự giỏi đấy!” Nghiến răng ken két, hai nắm tay siết chặt, dường như thân thể căng thẳng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Cô muốn trốn theo bản năng, nhưng sau lưng là cửa, không có đường nào để trốn hết.

Người đàn ông ép sát, hai tay chống lên cửa, Đàm Hi bị nhốt ở giữa, không thể tiến cũng chẳng thể lùi.

“Muốn trốn?” Trong căn phòng tối tăm, trên môi người đàn ông hiện ra một nụ cười lạnh nhạt, lại có phần quỷ quyệt.

Ánh mắt Đàm Hi lập lòe, vô ý thức nước bọt, “Anh...”

Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở gần trong gang tấc.

Đôi con ngươi đen láy của anh chợt trở nên sâu thẳm như bầu trời đêm đột nhiên rách ra một khoảng, mà sâu trong vết rách đó hoàn toàn chẳng nhìn thấy gì.

Đàm Hi bị ánh mắt của anh làm cho kinh hãi, “Lục Chinh, anh đừng có dọa... Ưm!”

Con thú dữ ẩn mình phát động tấn công, cúi đầu, che lấp câu nói chưa kịp ra khỏi miệng, gặm, nhấm, mút vào, day nghiến mạnh như muốn nuốt chửng thiếu nữ trong lòng vào bụng.

Nếu nói, trước kia nụ hôn của anh là sự kết hợp của phóng đãng và gợi cảm thì lúc này lại là cuồng bạo và trừng phạt.

Đàm Hi bị anh hôn đến mức không thể hít thở nổi, duỗi tay muốn đẩy nhưng không đẩy nổi, nhấc chân đá cũng chẳng suy chuyển mảy may.

“Ưm... Thả...” Cô lắc đầu.

Giây tiếp theo, sau cổ bị một bàn tay kẹp chặt, nụ hôn của người đàn ông lại xốc tới.

Cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, Đàm Hi trượt theo cánh cửa ngồi bệt xuống, ôm ngực thở dốc.

Tóc rối tung, hai má đỏ bừng, cánh môi kiều diễm, ướt át, đôi mắt trong trẻo lúc này đã ngập sương mù, dần dần tụ lại thành ánh nước, chảy dọc xuống theo gò má.

Không ủ dột, cũng không hề rủ mi cụp mắt, Đàm Hi cứ thế nhìn anh chằm chằm, tức giận và uất ức làm cho hai tròng mắt cô càng sáng hơn, tựa như có lửa từ đó nhảy ra.

“Đàm Hi.” Người đàn ông giơ tay xoa nhẹ má cô, lau những giọt nước mắt còn chưa kịp khô, động tác dịu dàng nhưng trong đáy mắt vẫn tràn ngập lạnh lẽo, “Trò chơi này là em bắt đầu, nhưng em không thể tùy tiện kết thúc được đâu. Trêu chọc anh, còn nghĩ tới người đàn ông khác, em nói xem, có nên bị phạt hay không?”

Bỗng dưng, rùng mình một cái.

Anh lập tức nở nụ cười, không nói gì mà kéo thẳng cô vào lòng mình.

“Hi Hi, em còn chưa trả lời anh. Sao hả?” Giọng như chuông lạnh, từng chữ rét căm căm.

“... Lục Chinh, em không phải như thế!” Cô duỗi tay đẩy anh ra.

Người đàn ông càng ôm chặt hơn, từ trong đôi mắt mà Đàm Hi không nhìn thấy, sắc lạnh ngập tràn.

Anh nói, “Tốt nhất là thế.”

Đàm Hi cực kỳ ấm ức, lần đầu tiên cô bị người khác làm cho không có sức phản kháng như thế này.

Mà Lục Chinh như thế làm cô thấy sợ.

“Ngày thường, em tùy hứng thế nào anh cũng chiều được, nhưng có những chuyện em cần phải nhớ kỹ, không bao giờ được phản bội anh...”

Đàm Hi đờ người.

Người đàn ông lại cắn môi cô một cái, cắn mạnh không hề thương xót một tí ti nào, giống như muốn khắc sâu tín niệm ấy vào trong linh hồn cô.

“... Bởi vì, em sẽ không trả giá nổi đâu.”

Lúc Đàm Hi đi từ thư phòng ra, Thời Cảnh đang đứng ở bên ngoài, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

“Em không sao đấy chứ?”

Lắc đầu, xua tay với anh ta.

Thời Cảnh nhíu mày, “Lão Lục, cậu ấy...”

Môi thiếu nữ sưng đỏ quá rõ ràng như thế, giống như bông hoa xinh đẹp bị bão táp làm tan nát khiến người ta phải thương xót, phải đau lòng.

“Để anh tìm cậu ấy.”

Môi Đàm Hi mấp máy, định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì anh ta đã vọt vào trong thư phòng rồi.

Bi ai tại chỗ ba giây, quay về phòng, đóng cửa, chốt khóa.

Đàm Hi thở phào một hơi, cảm xúc sống sót sau tai nạn và cảm xúc nghĩ lại thấy sợ hòa lẫn vào nhau.

Quá kinh khủng...

Đã không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến là làm người ta kinh sợ.

Mà lúc này, ở trong phòng, hai người đàn ông đứng đối mặt với nhau, chiều cao tương đương, khí thế mạnh mẽ lạnh lùng tương đương, giống như hai thanh kiếm sắc cùng ra khỏi vỏ, giao phong trong vô hình.

“Lão Lục, có phải cậu hơi quá đáng rồi không hả?”

Mắt lạnh liếc nhìn, Thời Cảnh hơi chột dạ, vất vả lắm mới nói được một câu hùng hổ, kết quả ngay sau đó liền mềm nhũn---

“Cậu nói đi, đàn ông đàn anh lớn bằng ngần này rồi còn so đo với một con nhóc làm cái gì? Có đáng không hả?” Khuyên nhủ thấm thía.

Lục Chinh trầm mặt, không đáp lại, chỉ có đôi mắt sắc vẫn bắn ra lạnh lẽo làm người ta khiếp sợ.

Thời Cảnh ho khẽ hai tiếng, ngồi xuống sô pha: “Tôi bảo này lão Lục, cậu không thật sự cho rằng tôi và Đàm Hi có gian tình đấy chứ?”

“Chẳng lẽ không có?”

“Mẹ kiếp! Cậu có ý gì hả? Anh em mà cậu còn không tin hả?! Hơn nữa, người ta còn là học sinh cấp ba, ngực còn chưa được hai lạng thịt, chỉ có cậu thích, nâng như nâng trứng thôi nhá!”

“Xem phim? Đi đều?” Híp mắt lạnh lùng.

“Tôi... Chẳng phải vì chán quá nên tìm thời gian tiêu khiển sao hả. Nhưng mà nói thật nhé, lần đầu tiên tôi nhìn thấy lão Lục cậu ghen đấy, he he he...”

“Ai nói với cậu là tôi ghen hả?”

Nụ cười khựng lại, Thời Cảnh nhìn anh chằm chằm, mắt sáng rực như đuốc: “Đừng có giả vờ, tôi biết cậu không thoải mái trong lòng.”

Lục Chinh nghe vậy thì sắc mặt trở lại vẻ bình thường, quả thực là không giống đang tức giận cho lắm.

Sau một lúc lâu, Thời Cảnh mới hiểu ra, đột nhiên hét cao giọng: “Cậu giả vờ hả?”

“Câm mồm!”

“Cậu lừa Đàm Hi? Why?”

“Cô nhóc này quá kiêu ngạo, dù sao cũng phải trị cô ấy mới được.” Nụ cười nhạt nhẹ nhàng lan ra, nhẹ tới mức không thể nhìn rõ được.

“Xảo trá thật!” Thời Cảnh nhớ tới bộ dáng héo như quả cà gặp sương vừa rồi của Đàm Hi, không thể không nói, chiêu này quả thực là rất có hiệu quả.

Lục Chinh cũng rất bất đắc dĩ.

Nếu còn có cách nào đó để áp chế được con cún con nhà mình thì sao anh phải ra hạ sách này chứ?

Hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, nói dối, cái gì cũng biết, tính tình lại nóng nảy, không chịu thiệt bao giờ, gắn cho cái đuôi chắc có thể vểnh lên tận trời!

“Lão Lục, cậu chẳng phúc hậu tí nào.” Thời Cảnh nhíu mày.

“Nhóc đó không thích bị quản thúc.”

“Người ta có bạn gái thì ngọt ngọt ngào ngào, cả ngày ân ái, đến cậu thì phải âm mưu dương mưu, đấu trí đấu dũng. Cậu nói xem cậu có tiền đồ không hả?”

Thời Cảnh cũng không phải đang nói mát gì Lục Chinh, anh ta chơi thân với Lục Chinh, tất nhiên cũng mong người anh em của mình có thể hạnh phúc.

Trong mắt anh ta, Đàm Hi như một thanh chocolate Ferrero, chỉ cầm giở miếng giấy bạc màu vàng ra là có thể ngửi được mùi thơm nồng đậm, tinh khiết, thần bí và dụ người, đủ để gợi lên sự thèm thuồng của bất kỳ ai, đó là mị lực độc đáo của cô ấy.

Còn cái Lục Chinh cần có lẽ là một cái kẹo trái cây, bề ngoài giản dị, đưa vào miệng nhai mới biết mùi vị thơm ngon ngọt ngào, hương thơm quyện mãi trong miệng.

Thời Cảnh nghĩ gì nói nấy, kết luận là: “... Hai người không hợp nhau.”

Tuổi tác chênh lệch, tính cách thì trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, mấu chốt nhất là cô bé kia quá hoang dã, anh ta sợ Lục Chinh không áp vía được, ngược lại còn làm bản thân sa ngã theo.

Nghe thế, người kia liền vuốt cằm, hỏi lại: “Nếu ai cũng bị thanh chocolate đó hấp dẫn, tại sao tôi lại là ngoại lệ chứ?”

Thời Cảnh cứng họng.

“Nếu chocolate ngon hơn, thơm ngọt hơn kẹo trái cây thì tôi có lý do gì để đi chọn cái sau chứ hả?”

“Thứ càng tốt thì người tranh càng nhiều.”

“Cậu cảm thấy Lục Chinh tôi không thắng nổi à?” Nhẹ nhàng, bâng quơ, nhưng trong mắt lại ngập tràn bễ nghễ và khí phách.

Thời Cảnh ho nhẹ, mặt mày tươi cười: “Vậy cậu cảm thấy tôi có thể trở thành đối thủ của cậu được không?”

Nửa đùa, nửa thật.

Lục Chinh nhìn anh ta, ánh mắt thâm trầm, anh ta cũng không tránh né, ý cười càng dạt dào hơn.

“Không.” Anh đáp.

“Tại sao?”

“Bởi vì, có tôi ở đây, cô ấy sẽ chướng mắt với cậu ngay.”

Thời Cảnh chịu đủ đả kích, “Lão Lục, cậu quá hư hỏng rồi, còn biết đả kích người khác nữa...”

Trong thư phòng nổi lên một trận la oai oái.

Chocolate mê người như thế, đâu chỉ có Lục Chinh là kẻ biết nhìn hàng đâu cơ chứ?

Vú Trương xách theo túi lớn túi nhỏ trở về, lúc về đến nhà thì phòng khách trống không, bà liền đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.

Xử lý ba ba xong, chuẩn bị nguyên liệu nấu đầy đủ, sau đó mới bắc nồi hầm canh.

Lại nhanh nhẹn xào mấy món rau bình thường, rửa tay, đi gọi người xuống ăn cơm.

“Cô Đàm à?” Bà gõ cửa phòng ngủ trước.

Đàm Hi đang nằm trên giường lướt Weibo, thuận tay còn chơi chém trái cây.

“Sao thế ạ?”

“Cơm trưa xong rồi.”

“Cháu không ăn, đừng làm phiền cháu.” Lúc xem phim đã ăn quá nhiều đồ ăn vặt, đến giờ vẫn không đói bụng.

Vú Trương lại tới gõ cửa thư phòng, vừa vặn gặp phải Lục Chinh đi ra, Thời Cảnh cũng có mặt.

“Cậu chủ, cơm trưa xong rồi.”

“Vâng.”

Hai người ngồi vào bàn, đồ ăn đã được mang lên hết nhưng vẫn không thấy Đàm Hi ra.

Sắc mặt Lục Chinh âm trầm.

Thời Cảnh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, nghĩ thầm: Con bé kia tuổi còn nhỏ mà gan đã to thật, còn dám tuyệt thực giận dỗi nữa?

Lão Lục ghét nhất bị người ta uy hiếp.

“Cô ấy đâu rồi?”

“Cô Đàm nói không ăn, không... không cần làm phiền cô ấy.”

Làm việc ở đây lâu như thế, tuy cậu Lục ít nói nhưng cũng chưa bao giờ biểu lộ ra vẻ mặt đen như lúc này, vú Trương thấy hơi sợ hãi.

“Lão Lục, cậu bình tĩnh đi đã, lỡ như cô ấy...” Không muốn ăn uống thật thì sao?

Đáng tiếc, anh ta còn chưa nói xong, Lục Chinh đã rời khỏi phòng, đi gõ cửa phòng ngủ.

“Đàm Hi, mở cửa.”

Cũng thật trùng hợp, cô nàng Đàm đang cắm tai nghe xem một đoạn video hài, vì quá tập trung tinh thần nên không nghe thấy tiếng đập cửa.

Còn chưa xem xong video thì đã thấy tai đau nhói, tai nghe bị giật ra, ngẩng đầu, người đàn ông với gương mặt âm trầm đang đứng ở mép giường, nhìn từ trên cao xuống, trong tay trái cầm tai nghe của cô, tay phải cầm một chùm chìa khóa, sâu trong đáy mắt dường như có ngọn lửa đang nhảy nhót.

Đàm Hi bị dọa thót tim, tai đau cũng chưa nói, suýt chút nữa ném văng cả điện thoại, mặt không khỏi trầm xuống theo.

“Anh làm cái gì thế hả?”

“Đàm Hi, em định làm loạn cái gì? Tuyệt thực hả?”

“Tuyệt...” Rũ mắt, che giấu sự kinh ngạc trong mắt, lời vừa tới bên miệng lại nuốt trở về.

“Nói chuyện!”

“Lục Chinh.” Cô cười, nụ cười lạnh thấu xương, “Anh cho là em không biết giận phải không?”

Người đàn ông hơi kinh ngạc, anh đã từng thấy vẻ ngây thơ, hoặc xinh đẹp, nụ cười quyến rũ của thiếu nữ, nhưng chưa bao giờ thấy cô như lúc này: khóe miệng đầy ý lạnh, ánh mắt chứa đựng sự mỉa mai.

“Tại sao không ra ăn cơm?”

“Không đói.”

“Là không đói hay là không muốn ăn?”

“Bởi vì không đói nên mới không muốn ăn.”

“Em đang giận dỗi với anh đấy à?”

Đàm Hi cười vui vẻ, độ cong trên khóe môi càng sâu: “Cái này có quan trọng lắm không?”

“Lập tức, ra ngoài ăn cơm.”

“Anh ra lệnh cho em đấy hả?”

“Em có thể nghĩ như thế.”

Đàm Hi lập tức nổi giận: “Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi hả? Bà đây không phải cấp dưới của anh, cũng không phải tân binh của anh nhé. Vừa rồi ở thư phòng, sự tình còn chưa rõ ràng đã đổ cả một chậu phân thối lên đầu tôi, được, anh là người đàn ông của tôi, sau này phải đắp chung một cái chăn nên tôi nhịn! Nhưng giờ anh lại muốn làm ầm ĩ cái gì hả?! Lục Chinh, tôi không phải sủng vật của anh, đừng có dạy tôi như dạy chó thế!”

“Đàm Hi, anh hỏi em, em có ăn cơm hay không?”

Giương mắt cười lạnh, gằn từ chữ một: “Không, ăn.”

Thời Cảnh thấy tình thế không ổn liền vọt vào chắn giữa hai người: “Mỗi người đều nói ít một câu đi...”

“Cậu tránh ra.”

“Lão Lục, cậu đừng dọa cô ấy nữa. Cô bé này mới bao tuổi chứ, cậu thì bao tuổi rồi, đáng để phân cao thấp với nhau thế sao?”

Đàm Hi liếc nhìn Thời Cảnh, bẹp miệng, tỏ vẻ vô cùng uất ức.

Không hiểu sao Thời Cảnh lại nghĩ tới em gái mình, lúc còn nhỏ, con bé bị những đứa trẻ khác trong khu bắt nạt, về đến nhà cũng sẽ nhìn anh ta với ánh mắt tội nghiệp như thế này.

Trái tim, đột nhiên mềm nhũn, thậm chí còn muốn đối xử với cô như Tiểu Nguyệt, định duỗi tay ra xoa tóc cô.

Cảm xúc này tới quá nhanh, cũng không đúng thời điểm, nhưng nó đã xảy ra rồi, chính anh ta cũng không hiểu nổi tại sao nữa.

Lục Chinh cắn chặt hàm răng, sự ỷ lại và lưu luyến trong mắt thiếu nữ như những cây châm đâm chi chít vào lòng anh.

Từ lúc nào, cô ấy lại dùng ánh mắt cầu xin che chở này để nhìn Thời Cảnh chứ?

“Tránh ra!”

Thời Cảnh bị anh vung tay đẩy một cái, động vào miệng vết thương, đau tới mức hít sâu một hơi lạnh.

Đàm Hi nhíu mày, định duỗi tay đỡ lấy nhưng bị Lục Chinh cản lại.

“Anh làm gì hả? Hình như miệng vết thương của anh ấy rách ra rồi...”

“Không liên quan gì tới em hết!” Người đàn ông giữ chặt cổ tay cô, buột miệng thốt ra một câu trong cơn khó thở.

“Lục Chinh, anh nhìn kĩ lại đi, đó là anh em của anh đấy! Anh nói cái quỷ gì thế...”

Đàm Hi quả thực đã tức muốn nổ tung lên rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như corallite la gi nghia cua tu corallite la da san ho coralit, able bodied la gi nghia cua tu able bodied la khoe manh du tieu chuan suc và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.

loading...
DMCA.com Protection Status