Nàng dâu cực phẩm

Chương 139: Cậu, cậu biết học hư rồi


“Xin lỗi quý khách, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng...”

Đàm Hi ngắt máy, đổi giày rồi ngồi xuống sô pha.

Nửa tiếng sau, vẫn chưa từ bỏ ý định, lại gọi.

Vẫn là giọng phụ nữ máy móc và lạnh băng như ban nãy, cô nhụt chí nhét điện thoại xuống dưới nệm sô pha.

“Đồ đáng ghét...”

Đến tận mười một giờ vẫn chưa về, trò chém trái cây đã bị cô chơi qua tận ván cuối cùng rồi, làm mới nhật ký, lại chơi lại từ đầu.

Khi kim đồng hồ chỉ vào con số mười hai, Đàm Hi ngáp một cái, cô đã tắm xong, tóc cũng khô được một nửa rồi mà vẫn chẳng thấy Lục Chinh về nhà.

Cô muốn hỏi Thời Cảnh nhưng lấy điện thoại ra mới nhớ là mình không có số của anh ta.

“Lục Chinh, anh không bị người ngoài hành tinh bắt cóc đấy chứ...”

Tiếng còi đánh thức bảo vệ giữ cổng đang gật gà gật gù, thầm mắng hai câu, vặn người một cái, sau đó ló đầu ra xem tên khốn nào nửa đêm nửa hôm còn quấy nhiễu giấc mộng của người khác, giây tiếp theo, sững ra---

“Thì ra là anh Lục, anh muốn vào ạ?”

“Phiền cậu.” Giọng trầm lạnh và đầy phiền muộn không hợp với đêm hè, rõ ràng thời tiết rất nóng bức nhưng cậu chàng bảo vệ lại không nhịn được mà rùng mình một cái.

Thanh chắn chậm rãi nâng lên, xe Land Rover cao lớn chầm chậm tiến vào hầm để xe.

Bảo vệ lại ngáp một cái, lùi vào trong bốt canh tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Quái thật, sao tự nhiên anh ta lại thấy lạnh nhỉ?

Thuận tay tăng điều hòa lên thêm hai độ.

Thang máy dừng ở tầng 18, người đàn ông bước ra, áo gió màu đen, gương mặt lạnh lùng.

Duỗi tay cắm chìa khóa, vừa mở cửa ra đã bị ánh sáng bủa vây, Lục Chinh sững ra tại chỗ.

Sau một lúc lâu mới phản ứng lại, căn nhà này không chỉ có một mình anh nữa.

Đàm Hi thức ngay khi nghe thấy tiếng mở khóa, “Anh về rồi à?”

Bỗng nhiên đứng lên, lao vào trong lòng người đàn ông như một viên đạn pháo bắn ra với mười phần hỏa lực, duỗi tay ôm chặt cổ, hai chân quấn lên eo, ngồi vững vàng trên người anh như một con gấu koala.

Giày mới thay được một nửa, trong mắt Lục Chinh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, sự lạnh lẽo trong đáy mắt dần được thay thế bằng sự ấm áp: “Em ấy... Cứ y như trẻ con.”

“Khai thật ngay, đi ăn vụng ở đâu hả?” Đàm Hi trừng mắt, phồng má, nhe hàm răng trắng ra như thể giây tiếp theo sẽ lập tức cắn người.

Người đàn ông dùng tay đỡ lấy mông cô, cảm giác mềm mại truyền khắp lòng bàn tay, cố gắng thay nốt chiếc giày còn lại ra rồi bế người đi về phía sô pha.

“Xuống nào.”

“Không.” Thiếu nữ ngửa đầu, vẻ mặt bướng bỉnh, tay ôm cổ người đàn ông càng chặt hơn ba phần.

“Đàm Hi, em bao lớn rồi hả? Còn muốn người ta xi tiểu à?”

“Xi tiểu?! Chúng ta mặt đối mặt, OK? Anh đã thấy người nào xi tiểu như thế này chưa hả?”

Lục Chinh hơi nhấc nhấc cô, Đàm Hi càng không muốn buông tay, nghếch mặt lên, chóp mũi cọ vào má người đàn ông, hơi thở gần trong gang tấc.

“Đừng nghịch nữa.”

“Em không nghịch nhé.”

“Thế em đang làm gì hả?”

“Đang tra hỏi anh đấy!” Sau đó, chớp mắt, trong đôi mắt giảo hoạt như ngập tràn phong tình vạn chủng.

Người đàn ông ngơ ngẩn.

Hai chân Đàm Hi quấn chặt vào cái eo cứng ngắc của anh, còn cố ý cọ hai ba cái về phía trước, “Đã là tra hỏi, không vặn vẹo thì sao gọi là hỏi chứ hả?”

Lục Chinh nhướng máy, ánh mắt trầm xuống, “Thế nên, anh có thể hiểu em đang... dụ dỗ anh không hả?”

“Đương nhiên. Nhưng mà, tiền đề là anh phải trả lời câu hỏi của em cho đàng hoàng.” Cô ghé sát vào, cố ý phả hơi thở vào mặt người đàn ông, còn không sợ chết thò tay ra, chọc lên chóp mũi anh mấy cái như một ác bá đùa bỡn con gái nhà lành!

Lục Chinh tức quá hóa cười, một tiếng thở dài bật ra khỏi cánh môi, “Em hỏi đi.”

“Đi đâu?”

“Bệnh viện.”

“Ở bên ai?”

“Thời Cảnh và... Một cụ già.”

“Cụ già? Nữ à?”

Lục Chinh thực sự bất đắc dĩ, “Nam. Hi Hi, em nên xuống đi.”

Đàm Hi lắc đầu, cằm gác trên vai anh, hai chân càng quấn chặt hơn.

“Có chuyện gì xảy ra?”

“Không có.”

“Thế tại sao giờ mới về nhà?”

“Thời Cảnh cáu kỉnh, không chịu ở lại viện theo dõi.”

“Thì sao?”

“Cậu ta trốn, anh đi bắt về.”

“Bắt như nào?”

Người đàn ông huơ nắm tay: “Dùng cái này.”

Đàm Hi cười rạng rỡ, đột nhiên, ánh mắt ngưng lại, chỉ vào một chỗ trên vai anh, nụ cười tắt bóng.

Lục Chinh nhìn theo, một đám bùn đã khô ngưng tụ thành viên đất dán ở trên vai, anh duỗi tay phủi đi.

“Cậu à, đàn ông nói dối sớm muộn gì cũng lộ, cậu còn muốn bịa chuyện tới bao giờ đây?”

Lục Chinh: “...”

“Cởi áo gió ra.”

“Em định làm cái...”

“Bảo anh cởi thì cởi ngay.”

Người đàn ông câm miệng, làm theo lời cô, áo gió màu đen rơi xuống sô pha, chỉ còn lại một chiếc sơ mi màu xanh lam, tay áo xắn lên một nửa.

Đàm Hi chép miệng, vẫn còn tiếc nuối dư vị ấm áp khi được anh ôm vào lòng, giọng vừa lạnh vừa quyết đoán, “Tiếp tục.”

“Tiếp tục cái gì?”

“Tiếp tục cởi.”

“Hi Hi, khuya rồi, đi vào ngủ đi.”

Đàm Hi trầm mặt: “Đừng có đánh trống lảng với em.” Nói rồi đưa tay kéo cổ áo sang một bên, da thịt màu đồng cổ lộ ra trước mắt, ở đúng vị trí bùn đất có một vết bầm tím.

Quả nhiên, đó là một dấu chân.

“Đừng nói với em là Thời Cảnh đá nhé!” Đầu ngón tay trắng trẻo ấn một cái, thiếu nữ mỉm cười nhưng trong đáy mắt lại toàn là lạnh lẽo.

Tuy rằng cô chưa từng tận mắt nhìn thấy thân thủ của Lục Chinh, nhưng có thể làm Thời Cảnh khuất phục thì có thể đoán là chỉ cao hơn chứ không thấp.

Hiện giờ, lại bị một người đá vào vai thế này, lại thấy trong mắt anh đầy sự mệt mỏi, thêm vào sự lạnh lùng chưa kịp thu lại lúc vào cửa, Đàm Hi liền hiểu ra.

“Đánh nhau với người ta?”

“Ừ.”

“Không phải Thời Cảnh?”

“Không phải.”

Đàm Hi không hỏi nhiều nữa, cô biết, có hỏi cũng chẳng hỏi ra được cái gì.

Ấn người ngồi xuống sô pha, cô xoay người đi vào trong thư phòng, cầm một hòm thuốc cá nhân đi ra.

“Ở đâu ra thế?” Lục Chinh hơi kinh ngạc.

Đàm Hi ngồi nửa quỳ bên chân anh, ánh đèn màu vàng hắt lên mặt cô lung linh và ấm áp, từ vị trí của Lục Chinh, thậm chí còn nhìn rõ từng sợ lông tơ tinh tế trên mặt thiếu nữ.

Trái tim như bị một luồng gió nóng thổi qua, gột rửa những con sóng tình vừa nổi lên.

Dưới đèn, ánh mắt người đàn ông chuyên chú, chứa đầy lưu luyến mà chính anh cũng chẳng nhận ra.

Đàm Hi đổ dầu bạch hoa vào lòng bàn tay, hai bàn tay ốp lại, xoa đều, pặp---

Chụp lên đầu vai người đàn ông, bắt đầu xoa bóp theo một hướng.

Trong nháy mắt khi da thịt chạm vào nhau, thân thể Lục Chinh lập tức cứng đờ, trái tim không nhịn được run rẩy.

“Cảm thấy thế nào?” Đàm Hi ngồi quỳ sau lưng anh, thỉnh thoảng hơi thở của cô lại lướt qua cổ anh.

“Ừ.”

“Ừ là thế nào?”

“Cũng được.”

“Hừ, thì ra em cố gắng xoa bóp cho anh nửa ngày mà cũng chỉ “cũng được” thôi chứ gì? Này, thế anh tự được hơn đi...” Nói xong, định rụt tay về.

Lục Chinh đè lại, có chút mệt mỏi sửa lại: “Rất tốt.”

“Tốt chỗ nào?” Cô lại quấn lên, ghé vào một bên sườn khác của anh, lực xoa bóp trên tay nhẹ hơn không ít, như thể... vuốt ve.

Hầu kết trượt trượt, ánh mắt lóe lên, “Rất thoải mái.”

“Thế này...” Bàn tay nhỏ nhắn trượt xuống dọc theo xương sống, “Có phải càng thoải mái hơn không?”

“Hi Hi!” Phần cơ lưng căng chặt, nháy mắt còn cứng hơn cả gỗ.

Giọng người đàn ông hơi khàn, còn ẩn ý cảnh cáo: “Chơi kiểu này không vui đâu.”

“Thật à?” Đàm Hi tủm tỉm cười, lúm đồng tiền như hoa, “Nhưng em lại thấy không tệ mà...”

Bàn tay trắng mịn dần trượt xuống, hơi thở của Lục Chinh ngừng lại, bỗng nhiên bật dậy, không phất tay áo bỏ đi, cũng không giận tím mặt, ngược lại bế cô lên, ôm vào trong lòng.

Hai tay không ngừng siết chặt chứa đựng sự nhẫn nhịn, chỉ hận không thể nhét cô vào trong cơ thể mình được.

“Em... Đã hết chưa?”

Đàm Hi cọ người, dúi đầu vào ngực anh, vừa lúc che dấu nụ cười xấu xa đầy âm mưu của mình.

“Hi Hi?”

“Lục Chinh, anh đang muốn em đấy à?” Đột nhiên ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt người đàn ông vừa lạnh vừa trầm, vừa trầm vừa tối, cuối cùng lại bình thường trở lại, chỉ là mắt vẫn đỏ ngầu và nóng bỏng.

“Ừ. Anh muốn, em cho không?”

Thiếu nữ cong môi, nụ cười nở rộ: “Đương nhiên.”

Hai mắt Lục Chinh tỏa sáng, giây tiếp theo---

“Nhưng mà anh phải chịu ấm ức thêm mấy ngày nữa nhé, thân thích của em còn chưa sạch sẽ đâu, ngoan ha ~”

“Đàm, Hi!”

Rầm---

Cửa bị đóng sầm lại tạo ra âm thanh cực kỳ vang dội.

Đàm Hi ôm bụng cười, cười ngã xuống sô pha, chân tay chổng lên trời.

Thì ra, băng hơ trên lửa là như thế này, cuối cùng cũng được mở rộng tầm mắt rồi!

Vì bận tâm tới thể diện và tôn nghiêm của người nào đó nên Đàm Hi rất biết điều mà không cười váng lên, chỉ cầm gối dựa che lên mặt.

“Khục khục khục khục...”

Cười đủ rồi, chân trần nhón trên sàn nhà, rón rén tới gần phòng ngủ của khách, tay vặn khẽ nắm cửa, sau đó nhẹ nhàng mở ra.

Tiếng nước ào ào truyền vào tai, nhìn qua cánh cửa kính mờ có thể thấy được thân hình cao lớn, cường tráng của người đàn ông.

Đàm Hi mím môi cười trộm, đến khi nhìn thấy chiếc áo gió trên giường, nói đúng hơn là thấy vết bùn đất trên vai áo, tâm tư lập tức trầm xuống.

Lục Chinh đưa Thời Cảnh tới bệnh viện, còn là bệnh viện được bảo vệ nghiêm ngặt của quân khu, theo lý thuyết thì chắc chắn sẽ không có người dám khiêu khích.

Trừ phi, chó cùng rứt giậu!

Đàm Hi cầm cái áo gió lên, ngồi trên giường, ngơ ngẩn nhìn vết bùn trên áo, đá từ phương hướng này, sau đó...

Bỗng dưng, mắt trừng lớn, mục tiêu tấn công chân chính của đối phương lại là cổ?!

Rõ ràng là muốn giết người! Nhìn vết bầm tím có thể thấy lực của cú đá không nhỏ chút nào, nếu Lục Chinh không né tránh đúng lúc thì có thể đã bị đá gãy cổ rồi.

Là ai muốn lấy mạng anh, hoặc là... mạng Thời Cảnh?

Đàm Hi đột nhiên nhớ tới câu chuyện mà mình nghe lén được đêm hôm trước, Thời Cảnh nói, anh ta đã tìm hiểu và tra ra được Hồng Hâm, cũng biết được Yan, trong quá trình điều tra còn phá vỡ một cuộc giao dịch súng ống, đạn dược ở chợ đêm nữa...

Trên người anh ta bị thương, có nghĩa là đã bị người ta phát hiện rồi!

Chợ đêm, súng ống đạn dược...

Tập đoàn Thiên Tước!

Có người muốn giết Kẹo Thập Cẩm để diệt khẩu, kết quả đụng phải Lục Chinh, hai bên giao đấu!

Đầu óc Đàm Hi vận chuyển rất nhanh, càng lúc càng thấy rõ ràng hơn. Thời Cảnh tìm cô, Thiên Tước muốn giết anh ta, nhưng Viêm Hề đã chết rồi, với tác phong làm việc cẩn trọng trước giờ của tập đoàn Thiên Tước, sao có thể đối đầu trực tiếp với Lục Chinh thế này được, trừ phi...

Thật sự bị buộc đến đường cùng, không thể không đánh trả!

Nhưng Thời Cảnh cũng chỉ thấy một cuộc giao dịch ngầm thôi, trên tay không hề có bất kỳ chứng cứ thực chất nào, nói cách khác là chẳng có sức uy hiếp gì tới bọn họ, vậy mà bọn họ lại quả quyết nhằm vào anh ta không bỏ. Chuyện này... rốt cuộc là vì sao?

Đàm Hi cảm thấy hình như mình đã bỏ sót tin tức ở đâu đó, rốt cuộc là gì nhỉ?

“Em sang đây làm gì?” Cửa phòng tắm được kéo ra, người đàn ông mặc áo choàng tắm dài, bước ra từ hơi nước mịt mờ.

Đàm Hi gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu sang một bên, lon ton chạy tới, cười và ôm lấy cánh tay anh.

“Giận à?”

Đáp lại cô là một tiếng hừ lạnh.

“Đừng mà... em chỉ đùa tí thôi.” Ai bảo anh dễ trêu đùa thế chứ? Sờ sống lưng thôi mà cũng không nhịn được.

“Chẳng buồn cười chút nào hết.” Nghiến răng nghiến lợi.

“OK, em xin lỗi, lúc nãy em sai rồi, được chưa?” Lần sau bà đây sẽ không chọc nhầm lúc nữa.

Sắc mặt người đàn ông hơi dịu xuống.

Đàm Hi cầm lấy khăn lông, nhảy lên giường lau tóc cho anh, “Vết thương của Thời Cảnh không sao chứ?” Ra vẻ tùy ý.

“Ừm. Sao em có vẻ quan tâm cậu ta thế?”

“Dù gì cũng ở chung nhà mấy hôm, anh ta còn xem phim cùng em...”

Khuôn mặt tuấn tú lạnh xuống, nháy mắt chuyển thành âm u.

Đàm Hi hậm hực ngậm miệng, lão già này ghen kinh khủng quá...

Sau một lúc lâu: “Không cần cậu ta, anh xem với em.”

Hử?

“Anh bảo gì cơ?”

Người đàn ông ho khẽ, nhìn đi chỗ khác, không nói gì nữa.

“Vừa rồi anh nói là anh sẽ xem phim với em hả? Thật không đấy?” Chớp mắt.

“Ừ.”

Đàm Hi nhảy dựng lên, hôn bẹp một cái lên môi người đàn ông, anh tỏ vẻ lúng túng nhưng trong đáy mắt lại ngập tràn dịu dàng.

“Cậu à, cậu đáng yêu chết mất thôi! Sao có thể ấp úng, có thể trong ngoài bất nhất như thế chứ?”

Lục Chinh: “...”

Con cún này, lại nói mấy câu ngu xuẩn nữa rồi!

Trong ngoài bất nhất?

Nhị gia tỏ vẻ không chấp nhận được!

“Chúng ta tới rạp chiếu phim, tay trong tay, sau đó ôm một bịch bắp rang bơ lớn, tốt nhất lúc chiếu phim có thể hôn hít, sờ ngực một tí... oa ha ha!”

“Ở nhà cũng xem được.” Anh dội ngay cho cô một gáo nước lạnh.

“Không muốn đâu.” Đàm Hi rúc vào ngực anh như chó Nhật làm nũng, “Tới rạp chiếu phim mới có không khí chứ! Anh nhìn đi, các cặp đôi yêu nhau có ai hẹn hò bằng cách ở nhà xem phim không? Trừ phi xem phim cấp ba...”

“Cũng được mà.”

“Cái gì?”

“Nếu em muốn xem thì cũng được thôi.”

Đàm Hi: “...”

Mặt mũi người đàn ông đầy thâm ý, trong mắt có ánh sáng lưu chuyển mãnh liệt.

“Cậu, cậu biết học hư rồi đấy à?” Đàm Hi cười rất không đứng đắn.

“Chẳng phải em thích thế sao?”

“Oa oa, anh là đồ xấu xa, lại dám dụ dỗ em à?”

“Gậy ông đập lưng ông, ăn miếng trả miếng.”

“Hừ, anh cũng học nhanh thật.”

“Là do em dạy dỗ tốt thôi.”

Đàm Hi khóc ngất, chỉ sợ dạy trò xong rồi thầy cũng đói chết...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Vẽ sẽ giúp não hoạt động để nhận thức, xác định màu sắc, hình dạng, vị trí không gian và có lợi cho sự phát triển trí tuệ, cho những ý tưởng rất riêng biệt và lạ. Vô số bài hướng dẫn vẽ giúp bé học vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như huong dan ve banh rang than khai tren autocad bang autolisp, ve tranh be lam viec nha giup me Vẽ tranh giúp trẻ rèn luyện thị giác, khả năng quan sát thế giới xung quanh của trẻ, giúp trẻ có thể lưu trữ những thông tin về sự vật, hiện tượng.

loading...
DMCA.com Protection Status