Nàng dâu cực phẩm

Chương 533: Mùi vị thế nào, người hay là môi son


Lục Chinh ngồi trên lầu hai của đài quan sát, bên cạnh là Phạm Trung Dương và Khương Mi. Hai người ưỡn cổ, chăm chú quan sát hội trường thi, trông còn căng thẳng hơn cả thí sinh đang thi nữa.

Cách phân bố của hội trường có phần giống bàn cờ, trước sau trái phải đều có bảng ngăn cách, chỉ có bên trên là trống, để dễ cho người lầu hai quan sát, trong đó vị trí quan sát tốt nhất chính là chỗ ngồi của ban giáo khảo.

Kế đến là giám thị, có khu vực để đi lại, tương tự như tuần tra, phòng những hành vi gian lận.

Khương Mi: “Vị trí quá rời rạc.” Cao Văn ở góc trái phía trên, Dương Duy ở góc phải dưới, Tăng Húc ngay giữa, chỉ có Đàm Hi và Thời Nguyệt cách nhau tương đối gần.

Phạm Trung Dương: “Không sao cả.”

Khương Mi: “Chỉ sợ mấy đứa quen thi đấu theo nhóm rồi, trong thời gian ngắn không kịp thích ứng thôi.”

Phạm Trung Dương: “Lúc Đàm Hi sắp xếp huấn luyện, cũng có thử làm phần thi cá nhân.”

Khuơng Mi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thấy phức tạp. Đối với Đàm Hi, đã không chỉ đơn giản là xem trọng, mà đã có chút gì đó gọi là... khâm phục và cảm kích hàm chứa trong đó.

Điều này khiến bà thấy khó tin, nhưng cũng không bài xích cảm giác này.

Bỏ qua mối quan hệ thầy trò, chỉ so sánh hai người cá thể độc lập, Khương Mi thậm chí cảm thấy bản thân mình không bằng Đàm Hi về mặt nhìn xa trông rộng, dám xông pha liều lĩnh.

Lục Chinh nghe thấy cái tên quen thuộc, đôi mày khẽ động, một cảm giác gọi là “hãnh diện” tràn đầy lồng ngực.

Ánh mắt nhìn về phía hội trường thi đấu, trong nháy mắt bắt gặp một dấu chấm đỏ tuyệt diễm.

Người con gái của anh tập trung toàn bộ tâm trí, từng nét từng đường vẽ dốc toàn bộ vào đấy.

Ánh mắt Lục Chinh lưu luyến, tựa như nhìn thế nào cũng không đủ.

Cho đến khi người đang vẽ nghiêm túc dường như cảm nhận được, bỗng ngước nhìn lên. Khoảnh khắc hai mắt nhìn nhau, tâm tình sâu lắng của người đàn ông không kịp che đậy, lúm đồng tiền bung nở trong nụ cười như hoa của người con gái.

Ánh nhìn vạn năm.

Ánh mắt của Lục Chinh hơi tối lại, mang theo ý cảnh cáo.

Đàm Hi cười tươi rạng ngời, sau đó, đặt bút xuống.

Một phút kinh ngạc.

Cô gái nhỏ nhún vai, thể hiện nét mặt vô tội: hết cách rồi, đã vẽ xong.

Lục Chinh lắc đầu bật cười.

Nào ngờ, hành động nóng mắt ấy đã lọt vào mắt của bản ban giám khảo và gây ra chút xáo động.

“Chuyện gì xảy ra? Cô thí sinh ấy đã ngưng vẽ rồi?!”

“Gọi giám thị qua hỏi xem tình hình thế nào.”

“...”

Vị trí ngay ở giữa, Tỉnh Tuần và Lê Diệp nhìn nhau một cái, người trước hơi kinh ngạc, người sau vẻ nghi ngờ.

Còn ở một góc khác của đài quan sát, từ lúc Cố Hoài Sâm vào hội trường ngồi xuống lúc ấy, ánh mắt chưa rời khỏi điểm đỏ nổi bật ấy.

Giống người lữ hành uống rượu độc giải khát, vượt qua thiên sơn vạn thủy, chỉ vì một ngụm thuốc độc đưa vào trong miệng?

Đôi mắt anh lộ vẻ tự chế giễu.

Sống gần 30 năm, chưa từng nghĩ mình cũng có một mặt điên cuồng như vậy.

Thậm chí, có thể vì cô ấy ném bỏ sự tự tôn, buông bỏ lòng kiêu ngạo.

Anh mắng chửi bản thân không chỉ một lần, nhưng sau cùng vẫn không thoát khỏi cái hố sau mang tên “Đàm Hi” ấy.

Dù cho, cô ấy đã thuộc về người khác rồi.

“Điền mất rồi...” Một tiếng giễu cợt, hàm chứa sự chế nhạo.

Sau khi Đàm Hi trao đổi nhỏ với giám thị, được sự đồng ý, tự mình đứng dậy.

Trong phút chốc gây xôn xao trong hội trường, ánh mắt của cô gái ngồi ở vị trí đằng sau hơi tối lại, tay khẽ run, nét vẽ kéo ra có chút lệch.

Cô mau chóng tẩy đi, ngước nhìn lên lần nữa, vị trí phía trước đã trống, bức vẽ cũng bị lấy đi.

Trong lòng, rối bời.

Hít thở thật sau, ổn định lại tâm trạng, mới cầm bút lên tiếp tục hoàn thành phần chưa xong.

“Sao vậy?” Sau khi giám thị quay lại, người trong hàng ghế ban giám khảo có người mở miệng hỏi.

“Cô gái đó đã vẽ xong, theo quy định có thể rời khỏi hội trường thi đấu trước.”

“Vẽ xong rồi ư?! Cái này...” Thời gian mới qua một nửa thôi mà!

“Đúng vậy.” Giám thị khẳng định gật đầu, “nhân viên gác thi đã thu tác phẩm, niêm phong lại rồi.”

Phạm Trung Dương và Khương Mi cũng bị hết hồn không kém.

“Còn đến 20 phút, sau em ấy đã...” Khương Mi than nhẹ, lo lắng không ngừng.

Phạm Trung Dương ít nhiều gì biết rõ khả năng của Đàm Hi, sau một lúc kinh ngạc, liền bình tĩnh trở lại, ngay sau đó nhìn Khương Mi bằng ánh mắt trấn an.

Ông quay lại nhìn Lục Chinh... giỏi lắm, người làm gì còn ở đây nữa chứ?

Đàm Hi ra khỏi hội trường thi đấu, bước chân hơi chững lại.

Người đàn ông đứng ở một nơi không xa, khoác áo gió, rất tiêu sái, một tay để vào trong túi quần, tay còn lại để tùy ý bên ngoài, trong tay kẹp một điếu thuốc chưa hút xong.

Vừa có phong thái hào phóng của công tử gia đình quyền thế, vừa có sự cường tráng của con cháu quân nhân.

Đàm Hi cười nhào tới, tiếp đến nhảy cẫng lên theo quán tính, hai chân đồng thời quấn lấy cái eo cường tráng của người đàn ông.

Cũng may là Lục Chinh đứng đủ vững, nhẹ nhàng đỡ lấy cô, cắn răng mắng một câu: “Nhóc điên này!”

Đàm Hi hú lên một tiếng, cắn phập lấy sống mũi của anh, hơi dùng sức một tí, liền lưu lại dấu răng nho nhỏ.

Lục Chinh dở khóc dở cười: “Em là chó hả?”

“Ai cho ăn chửi em?”

“Nộp bài trước không đáng chửi sao?”

“Nhưng em đã vẽ xong rồi mà.”

“Vênh váo đắc ý.”

“Cứ nghĩ đến anh ngồi trên ấy, từng phút từng giây nhìn em chăm chú, cảm hứng cứ dồn dập ập đến. Vì vậy, anh chính là công thần.”

“Vậy công thần được thưởng không?”

“Có...” Vừa dứt lời, cúi đầu hôn lên môi anh một cái rõ kêu.

Đôi mày Lục Chinh sâu thẳm, “Vậy thôi à?”

Lại một nụ hôn mềm lên giữa mày, sau đó mơn trớn xuống, lướt qua đôi mắt, gò má...

“Vậy đủ chưa?”

“...” Không phản ứng.

Đàm Hi suy nghĩ một chút, đưa tay vào túi áo sơmi của anh lấy ra cái bật lửa, sau đó lấy điếu thuốc trên tay anh, ngậm trên môi, châm lửa ngay trước mặt Lục Chinh...

Theo tiếng tách của bật lửa, người con gái cúi đầu xuống, xít lại gần, hơi nhíu mày, đuôi mắt xếch lên nhẹ nhàng, mê muội hấp dẫn long người.

Lục Chinh miệng lưỡi khô rang, “Đàm Hi...”

Gan to quá rồi, dám hút thuốc trước mặt anh nữa.

Lời trách cứ còn chưa ra khỏi miệng, ngay giây tiếp theo, nụ cười mê hoặc nở trên môi người con gái, cô bèn lấy điếu thuốc xuống, trở tay đưa lên miệng của anh.

“Anh, phần thưởng này, thế nào?” Cười duyên thành tiếng.

“Em đó...”

“Nhưng ở đây hình như cấm hút thuốc, phải làm sao giờ?”

Bên cạnh là phòng vệ sinh, Lục Chinh bế cô, chớp mắt vào trong.

Đàm Hi trợn mắt. Đây là... nhà vệ sinh nam?

“Anh làm gì?” Cô không chắc bên trong có người không, chỉ có thể hạ giọng xuống hỏi.

Lục Chinh đặt cô lên bồn rửa mặt khô ráo, hai tay tì hai bên. Đàm Hi ngửa ra sau, anh ép tới gần, mùi thuốc không ngừng lượn lờ bên cánh mũi.

Đàm Hi nuốt nước miếng, lòng ngứa ngáy, “Đại Điềm Điềm, em cũng muốn...”

“Không cho.”

“Em còn chưa nói xong, sao anh biết...”

“Đây là lửa em châm giùm anh, sao, muốn lấy về sao?”

Đàm Hi bĩu môi, “Chỉ một hớp thôi.”

“Nửa hớp cũng không được.”

“Bạo quân!”

“Xem ra không làm chút chuyện bạo quân nên làm, thật đúng là có lỗi với danh xưng này. Em nói đúng không, ái phi?”

Đàm Hi còn ngơ ngác, trong nháy mắt đã bị người đàn ông ôm vào trong buồng.

Nhấc chân lên, đá cửa, bước vào trong, rồi đá cửa đóng lại.

Hàng loạt động tác diễn ra trong một hơi thở.

Trong không gian nhỏ hẹp bên trong, một nam và một nữ sáp gần nhau, tựa hồ không cần nghĩ cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Lục Chinh hít mạnh một hơi thuốc, chầm chậm nhả ra, khói thuốc trắng bay lơ lửng.

“Muốn không?”

Đàm Hi gật đầu, thèm lắm sao giờ...

“Dễ thôi...”

Đàm Hi chưa kịp phản ứng lại, chỉ cảm thấy sau cổ một lực mạnh, đầu cô tự ngẩng lên, hơi ấm trên môi truyền tới, ngay sau đó là mùi thuốc lá tràn ngập cả khoang miệng.

Cô cười khẽ, nhắm mắt lại, chìm đắm vào sự triền miên do người đàn ông làm chủ.

Hồi lâu sau, hai người tách ra.

Lục Chinh cười nhẹ: “Không tệ, biết lấy hơi.”

“Hôn giống như vẽ vậy, quen rồi sẽ giỏi thôi.”

Ngón tay thô ráp lướt qua bờ môi của Đàm Hi, lớp son đỏ bóng đã bị trôi đi.

Đàm Hi nhìn chằm chằm vào anh, chợt toét miệng cười, “Mùi vị thế nào?”

“Em, hay son môi?”

“... Đồ lưu manh.”

“Gọi lại lần nữa xem, hửm?”

Đàm Hi tức đến cắn răng: “Lục Chinh!”

“Không đúng, hai câu trước đó.”

“Bị chửi ghiền hả?”

“Uhm.”

“... Đồ lưu manh.”

“Ngoan.”

“Thả em xuống.”

“Là em tự nhảy lên chứ.”

“Tay anh không mỏi sao?”

“Quên mất lần trước chúng ta ở trong phòng tắm sau, cũng là động tác này...”

“Im miệng!”

“Quen rồi thì giỏi thôi, sao lại mỏi được?”

“Cái váy hôm nay rất tốt.”

Đàm Hi mím môi, đôi mắt long lanh nước. “Tốt chỗ nào?”

“Dễ tác chiến.”

Một tiếng thất thanh, sau đó thỉnh thoảng vang lên tiếng rên và tiếng chửi yêu.

“Ngoan, đừng động đậy.”

“Lục Chinh, em hối hận rồi, không nên kêu anh đến đây...”

“Nhưng anh đã đến rồi.”

Một tiếng đồng hồ sau, Đàm Hi rời khỏi nhà vệ sinh. Đụng phải một nam sinh đang đi đến, cô cúi đầu, vội vàng chạy đi, màu váy đỏ tung bay vẽ lên đường cong phong tình.

Nam sinh chưa kịp định hình, ngước nhìn lên bảng ký hiệu, phòng vệ sinh nam đúng rồi mà!

Lúc này, lại xuất hiện một người đàn ông cao to, uhm... khóe môi hình như có vết đỏ khả nghi.

Chỉ thấy anh ta nhìn thẳng đi qua, rồi lại bình thản đưa tay bôi đi.

Nam sinh đứng tại chỗ, mắt trợn ngược mồm há hốc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 965 lượt.

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay 17 ca tim chien xu sot dau hao, mon chay 107 dau hu nhoi nhan chien gion rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status