Nàng dâu cực phẩm

Chương 54: Trèo lên ngọn núi cao này, chinh phục người đàn ông đó


“Rốt cuộc cô muốn gây náo loạn cái gì hả?”

Đàm Hi đẩy hắn ra, “Ai gây náo loạn với anh? Bà đây cực kỳ nghiêm túc nhá!”

“Ngủ riêng ư?” Trầm giọng cười lạnh, “Đừng tưởng tôi không biết cô có ý đồ gì! Thứ trò trẻ con thích mà còn làm bộ, một hai lần là đủ rồi, cứ chơi thường xuyên thì còn gì thú vị nữa?”

Cổ họng Đàm Hi nghẹn lại.

Thật sự là cô còn oan uổng hơn cả Đậu Nga mà!

Tại sao lỗi của nguyên chủ gây ra mà cứ đổ hết lên đầu cô thế?

Ai thích mà còn làm bộ chứ?

Đồ cặn bã họ Tần kia!

“Cô muốn ngủ riêng chứ gì? Tùy cô thôi, tôi đỡ ngứa mắt.” Cầm áo khoác đứng dậy, sải bước đi ra ngoài cửa.

Đàm Hi bĩu môi, ném cho bóng lưng người đàn ông đang đi xa dần một cái lườm “thân thiện”, cúi đầu uống cạn cốc sữa còn lại.

“Ợ.”

Một tiếng ợ hơi vang lên.

“Mọi người ăn từ từ, con ra vườn hoa đi dạo đây, bye…”

Nói xong, bỏ lại ba người phụ nữ đang ngẩn tò te ngồi yên tại chỗ, nhân cơ hội chuồn mất tiêu.

Ánh mắt Lục Chinh nghiêm túc.

Hai phút sau.

“Chị, đưa thiệp xong rồi, em đi đây.”

Lục Thảo day day mi tâm đau đớn của mình, miễn cưỡng nở một nụ cười, “Vậy nhờ em chuyển lời cho bà, ngày kia chị sẽ tới đúng giờ…”

Không đợi bà ta nói xong, người đàn ông đã biến mất như làn gió.

Đi chân trần trên con đường nhỏ trải đá cuội, xung quanh là các bồn hoa rực rỡ, Đàm Hi cầm dép xỏ ngón lên, ngoài mặt có vẻ tự do tản mạn nhưng đôi mắt chưa bao giờ an phận, đang linh hoạt đánh giá xung quanh.

Nhìn căn nhà này, chỉ riêng vườn hoa đã rộng hơn một trăm mét vuông, chưa nói đến các loài hoa đa dạng được cẩn thận tỉ mỉ trồng trong vườn và đài phun nước làm bằng đá ngọc thạch nằm ở cửa ra vào.

“Cặn bã!”

Kiếp trước, là con gái của một gia đình nhà giàu mới nổi, cũng coi như đã bước vào hàng ngũ cậu ấm cô chiêu, đứng tên không ít bất động sản, nhưng tất cả cộng lại e rằng cũng không bằng được một căn phòng ở đây.

Quả nhiên, mọi sự so sánh đều là khập khiễng.

Bây giờ cô có được coi là trong họa gặp phúc không? Hai mắt vừa nhắm lại rồi mở ra đã trở thành mợ chủ trong gia đình giàu có rồi?

Nếu không phải Tần Thiên Lâm quá khốn nạn, lại còn có khuynh hướng bạo lực thì Đàm Hi cảm thấy cũng không phải là mình không thể nhịn.

Dù sao thì bây giờ trên người cô cũng không có xu nào, cũng không có nơi nào có thể đi được.

Ngoài cây đại thụ Tần gia này, nhất thời cô không thể nghĩ ra được biện pháp gì tốt.

“Thôi kệ, đến đâu hay tới đó vậy…”

Một tay chống vào má, dựa trên hàng rào màu trắng, nhìn về phía trời xa xăm, một vầng mặt trời đỏ phá tan tầng mây, từ từ nhô lên cao.

Tia nắng ban mai ấm áp chiếu lên trên người con gái giống như phủ lên người cô một lớp voan mỏng rực rỡ, tựa như ảo mộng.

Lục Chinh đi đến đây, đập vào mắt là cảnh tượng đẹp đẽ này.

Ở phía xa, mặt trời đang rực rỡ; ở gần, mặt người rực rỡ như hoa đào.

Dường như Đàm Hi cảm giác được, quay đầu lại, thấy người đàn ông cao lớn đang đứng đó ngây ngốc, lưng thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc.

Giống như cây cối xanh tươi, nhưng cũng không hẳn vậy.

Giống như tiếng chuông trầm lạnh lùng, nhưng cũng không hoàn toàn như vậy.

Tóm lại, trên người đàn ông này có một luồng chính khí, lạnh lùng, khắc chế, như ngọn núi cao nguy nga, khiến người khác sợ hãi.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, trong lòng Đàm Hi đã có một con quỷ chiếm cứ, không giờ khắc nào ngừng trêu chọc cô.

Trèo lên ngọn núi cao này, chinh phục người đàn ông đó!

“Sao anh lại đến đây?” Đàm Hi tiến lên, nghiêng đầu, cười hỏi.

Lạnh lùng liếc nhìn, người đàn ông không nói gì.

“Chẳng lẽ… anh nhớ tôi à?”

Ánh mắt bỗng trở nên nghiêm khắc.

Đàm Hi bĩu môi, thầm mắng cái tên đầu đất này không hiểu phong tình, quá phí cho cái vẻ ngoài đẹp đẽ kia.

Quay người lại, tâm trạng uể oải, “Nói đi, rốt cuộc anh muốn gì?”

“Cô không nên cảm ơn tôi một tiếng sao?”

“Cái gì?” Đột nhiên quay người, Đàm Hi nhìn thẳng vào đáy mắt người đàn ông, “Cảm ơn anh á?”

“Đúng thế.” Cười lạnh, như cây dùi đánh vào mặt trống, rung động vang vọng.

Nghĩ ngợi một lát, “Cảm ơn anh đã đưa tôi về cái hố lửa Tần gia, cũng cảm ơn anh tối qua đã ném tôi ở bãi đỗ xe, à đúng rồi, còn phải cảm ơn anh đã hào phóng móc thẻ mua cho tôi hai bịch nội y cup C nữa chứ nhỉ. Như vậy đã đủ chưa?”

Lục Chinh: “…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng phan, kinh dia tang rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status