Nàng dâu cực phẩm

Chương 548: Bỏ xuất ngoại, nghiêng bóng thành đôi


Mấy vụ này còn có thể từ chối ngay được, nhưng có một thứ hơi bị khó.

Theo như thông lệ hằng năm của cuộc thi phác họa, người đoạt cup vàng không chỉ được chiếc cup tượng trung cho vinh dự, mà còn nhận được học bổng của Học viện Mỹ thuật Hoàng gia Anh, miễn phí toàn bộ các khoảng phí khác. Đương nhiên điều kiện chiêu sinh cũng cực kỳ khắc nghiệt, nhưng vẫn hấp dẫn bao nhiêu học viên muốn đổ xô vào.

Đối với người ngoài mà nói có thể đây là cơ hội ngàn năm một thuở, Đàm Hi thì lại thấy hơi dư thừa - Chẳng ngon lành gì, nhưng bỏ thì tiếc.

Thứ nhất, cô không thể bỏ lại mọi thứ ở trong nước. Thịnh Mậu trước mắt vừa đi vào nề nếp, Đàm Thị còn trong tay chú Hai xấu xa, quá nhiều chuyện chưa làm xong, không thể cam lòng bỏ đi được.

Hơn nữa, kiếp trước đã ở nước ngoài quá lâu rồi, kiếp này không tính “Mộng cũ lặp lại”, sự cô đơn đó khiến người ta phát điên! Trước đây còn có Cố Miên bên cạnh, nếu giờ ở nơi đất khách xa nhà còn ai có thể đem lại sự ấm áp?

Sau cùng, là điều quan trọng nhất, cô không nỡ rời xa Lục Chinh.

“Em nói sao?!” Phạm Trung Dương đập tay lên bàn làm việc, đứng sững dậy, nhìn cô với ánh mắt không thể tin nổi.

Đàm Hi day ấn đường, “Em nói, em không tính đi nước Anh.”

“Chưa tỉnh ngủ hả? Hay bị sốt?”

“Đàm Hi: “...”

“Em có biết em đang nói gì không?”

“Có cần em lặp lại lần nữa không?”

“...”

“Thầy ngồi xuống, cổ em sắp ngước đến mỏi lắm rồi.”

Phạm Trung Dương điều chỉnh lại tâm trạng, ngồi trên ghế, nhưng vẻ mặt căng thẳng vô cùng.

Xem ra, quyết định này của Đàm Hi đã kích động ông không hề nhẹ.

“Đấy, ngồi xuống nói có tốt hơn không? Thầy thả lỏng, em cũng không mệt.”

“Đừng hòng lôi thôi với tôi! Nói rõ xem, tại sao không đi nước Anh? Bao nhiêu người muốn có cơ hội này, em sao lại...”

Vẻ mặt bất cần đời của Đàm Hi, đột nhiên trở nên vô cùng cẩn trọng, cô nói, “Em không muốn.”

Kẹo ngọt của người này, lại là thuốc độc của người khác.

Tốt hay xấu, còn phải xem cách nghĩ của mỗi người.

“Tuy rằng quyền quyết định ở chỗ em, tôi không can thiệp vào được, nhưng dù sao vẫn rất đáng tiếc.”

Cơ hội như vậy, bao nhiêu người muốn mà không được, cô lại nói không muốn là không muốn, hời hợt như vậy.

“Có mất ắt có sinh.”

Thôi vậy, tôi cũng không khuyên em được.” Tấm lưng cứng đơ của Phạm Trung Dương xụi lơ xuống, cải cười đều nhũn hẳn.

Ông sống hơn nữa cuộc đời rồi, lại không bằng sự thẳng thắn của một cô gái mới hai mươi tuổi đầu.

Nghĩ theo cách khác, có thể buông bỏ cơ hội nhận Tỉnh Tuần làm thầy, mà chọn làm đồ đệ của ông, cá tính không an phận theo quy luật này, chẳng phải đã sớm phải quen rồi sao?

Đã có thể từ bỏ Tỉnh Tuần, sau lại tiếc nuối suất học bổng du học chứ?

Càng quen biết lâu, Phạm Trung Dương càng phát hiện, cô gái này không hề dễ quản, đã đến mức muốn gì làm nấy rồi. Chỉ cần cô chọn, thì nhất định sẽ kiên trì. Chỉ cần cô kiên trì, thì nhất định sẽ thành công.

“Này, ông già, đừng bi quan thế. Ai bảo nhất định phải từng du học thì mới hơn người chứ? “Đàm Hi chớp mắt, đến lời an ủi cũng bị cô nói với sự tự tin ngập tràn như vậy, không thể nói nổi.

“Kệ, lão già như tôi khuyên không được em, mau đi đi!” Đừng đứng đây làm tôi đau lòng nữa!

“Cái này thì không được,“ Đàm Hi đứng dậy, nhìn đồng hồ, “Cũng sắp đến giờ rồi, em đã đặt bàn ở Hỉ Duyệt Thôn rồi, giờ qua đó vừa kịp bữa cơm.”

“Em... mời tôi ăn cơm?”

“Lấy được giải vàng không phải nên tạ ơn sư phụ sao?”

Phạm Trung Dương vốn dĩ trong lòng đang cực ảo não, giờ như gió mát thoáng qua, trong phút chốc vui sướng vô cùng.

Hỉ Duyệt Thôn ở gần trường học, so với những nhà hàng khác cũng gọi là cao cấp hơn, trên tầng hai còn có bốn phòng riêng tên - Van Gogh, Monet, Cezanne, Picasso.”

Tuy có vẻ màu mè, nhưng rất có sáng tạo.

“Tên mấy phòng này cũng hay ra phết.” Phạm Trung Dương lần đầu đến, nhìn thấy mấy cái tên quen thuộc này thì không khỏi ngoảnh lại nhìn.

Đàm Hi đặt phòng Van Gogh.

Hai người ngồi xuống không bao lâu, Khương Mi đến rồi.

“Bà cũng đến à?” Phạm Trung Dương hơi chán.

Khuương Mi liền dừng lại, sau khi phản ứng, liền cười rất vui vẻ: “Sao, không hoan nghênh?”

“Lời này sao nói thế chứ? Tới đây, ngồi xuống nào.”

Đàm Hi gõ bàn: “Người đến đủ rồi, gọi đồ thôi!”

Một bữa cơm, Đàm Hi khó tránh khỏi kính rượu, rượu đế, ngửa cổ ra uống cạn, khiến hai ông bà giáo sư ngẩn ra luôn.

“Xì, em xem em còn gì không biết không hả? Hút thuốc, uống rượu...” Phạm Trung Dương nhìn cô uống quen vậy, nhịn không nối phải bình luận.

“Nghệ sĩ mà, ai lại không có chút sở thích chứ?”

Nói chung là, chủ hay khách đều vui.

Tiễn Phạm Trung Dương và Khương Mi ra về, Đàm Hi về trường. Gió đêm thổi tới, mang hơi nóng vừa vào hè, lại thêm chút rượu, toàn thân nóng ran. Đàm Hi liền cởi áo khoác ra, chỉ mặc chiếc áo mỏng trên người.

May là trời đã tối, một màu xám xịt, không ai chú ý lắm.

Hàn Sóc kết thúc một ngày huấn luyện, gọi xe về đến cổng trường, bắt gặp một con say rượu.

Nhìn kỹ thì, oh hô.

“Ê này, đã high ở chỗ nào thế? Cả người toàn mùi rượu, nồng chết đi được.”

Đàm Hi giơ tay.

“Làm gì?”

“Dìu tớ xíu!”

“... Cậu không khách sáo gì cả.”

“Hi hi, với cậu thì không cần.”

“Có tin tớ vứt cậu ra đường không hả?”

“Dám!”

“Thử xem?”

...

Hai người vai kề vai đỡ người, dưới ánh chiều tà chưa tắt hướng về cổng trường.

Nghiêng người thành đôi, năm tháng tốt đẹp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như do vui nguoi lon, tre qua 2 thang rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status