Nàng dâu cực phẩm

Chương 56: Có cần thiết phải giả bộ nữa không?


“Cậu, cậu… có sao không?”

Tần Thiên Mỹ tiễn anh ra ngoài cửa, thực sự chịu không nổi luồng khí áp lạnh người mạnh mẽ đó nên thử mở lời hòa hoãn bầu không khí.

Phải biết rằng, từ lúc ông lớn này đi từ vườn hoa ra thì trong lòng cô ta cảm thấy cực kỳ sợ hãi.

“Ừm.”

Ừm?! Là có ý gì?!

Tần Thiên Mỹ không hiểu, cũng không có dũng khí mở lời hỏi.

Một tiếng cậu đối với hai người có độ tuổi xấp xỉ như nhau là bức tường ngăn cách không thể vượt qua nổi, trưởng bối và vãn bối, đã định sẵn là một người cao cao tại thượng, một người cung kính lễ độ.

Huống hồ, Lục Chinh không phải là loại người dễ dàng lấy lòng được.

Thậm chí, khi đối mặt với anh, Tần Thiên Mỹ có một cảm giác sợ hãi và khiếp đảm không nói được thành lời.

Không thể không nói rằng, trên phương diện này, thái độ của Lục Thảo đã góp công không nhỏ, dù sao thì bà ta cũng có thái độ muốn lấy lòng Lục Chinh rất rõ ràng.

Cứ như thế, ngay cả ba anh em nhà họ Tần cũng biến thành nơm nớp lo sợ khi đối mặt với anh.

“Cậu, mẹ cháu nói, chuyện hôm nay của anh Hai và Đàm Hi…”

Người đàn ông lạnh lùng nhìn quét qua.

Tần Thiên Mỹ giật mình, giọng nói hơi thay đổi, “Và chị dâu Hai, cậu cứ coi như là chuyện đùa thôi. Dù… dù sao thì chuyện vợ chồng cãi nhau cũng… bình thường thôi mà.”

Dưới cái nhìn chằm chằm của người đàn ông, giọng cô ta càng lúc càng nhỏ dần.

“Mẹ cháu còn muốn truyền lời gì nữa không?” Mở miệng nói, lạnh lùng kết thành băng.

“Ồ, mẹ, mẹ còn nói, chuyện nhỏ nhặt như vậy truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt, mong cậu…”

“Ừm. Cậu biết rồi.”

“Vậy… vậy thì không còn chuyện gì nữa rồi.”

Tần Thiên Mỹ đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn bóng người đàn ông đi xa dần cho đến khi biến mất hoàn toàn mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm.

Cô ta sắp đông cứng người luôn rồi.

“Mẹ.”

“Con đợi đã.”

“Con đang có việc gấp.”

Lục Thảo đặt điều khiều khiển xuống, đi đến bên cạnh cô ta, “Đừng vội, nói cho mẹ nghe, vừa rồi cậu con có phản ứng thế nào?”

“Có phản ứng thế nào là sao ạ?”

“Mẹ bảo con chuyển lời, cậu con nghe xong rồi nói thế nào?”

“Thì cậu chỉ bảo ừ cậu biết rồi thôi.”

“Còn gì nữa không?”

“Hết rồi.”

“Vậy vẻ mặt cậu con lúc đó thế nào?”

Bây giờ Tần Thiên Mỹ hồi tưởng lại vẫn còn cảm thấy lạnh sống lưng, “Ngoài nét mặt không có biểu cảm gì ra thì mẹ nghĩ cậu con còn có thể có cảm xúc gì được nữa?”

Lục Thảo dường như đang suy nghĩ điều gì.

“Mẹ, con thấy, có những lúc mẹ suy nghĩ quá nhiều rồi, vốn dĩ là một chuyện rất nhỏ thôi mà cứ muốn làm cho nghiêm trọng như vậy. Ví dụ như lần này, cho dù mẹ không nhắc thì cậu con cũng không ra ngoài nói linh tinh đâu mà.”

Chuyện chính sự còn không thèm mở lời huống chi là chuyện vặt vãnh cỏn con này?

Lục Thảo lắc đầu, nghiêm mặt, “Thiên Mỹ, con phải biết là chuyện của anh Hai con và Đàm Hi, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, một khi bị truyền ra bên ngoài có thể sẽ là mối nguy trí mạng đối với Tần Thị.”

“Nhưng…”

“Không phải mẹ không tin cậu con, nhưng có mấy chữ “bạo hành gia đình” này không thể không thận trọng được. Nửa tháng nay, cổ phiếu của Tần thị liên tục trượt giá, không phải con không biết chuyện này, thế nên dù sao thì cẩn thận một chút vẫn hơn.”

“Nhưng con cảm thấy mẹ làm vậy… sẽ khiến tình cảm bị tổn hại.”

“Con gái ngốc, đứng trước lợi ích nói gì đến tình cảm chứ!”

“Nhưng mà…”

“Được rồi, chẳng phải con nói có việc gấp sao?”

“Thôi xong rồi! Còn hai mươi phút nữa thôi… mẹ, con có hẹn, con phải đi đây.”

“Ừ, con đi đi, đừng có ham chơi quá đấy.”

“Mẹ yên tâm đi, con tự biết chừng mực mà.”

“Đàm Hi đâu rồi?”

“Chắc là ở trong vườn hoa. Sao vậy mẹ?”

Ánh mắt Lục Thảo đột nhiên trầm xuống, đáy mắt lướt qua một tia u ám, “Gọi cô ta vào đây.”

Khóe miệng mơ hồ cong lên một nụ cười nhạt, Tần Thiên Mỹ cũng không vội đi nữa.

“Thím Trương, còn ngẩn ra đấy làm gì? Đi gọi người nhanh lên…”

Năm phút sau.

Đàm Hi bước vào, đang chuẩn bị đi lên lầu.

“Đứng lại.”

Xoay người, dường như lúc này mới phát hiện ra có người, chợt bừng tỉnh.

Trên chiếc ghế sa lông xa hoa, Lục Thảo ngồi ngay ngắn ở giữa, Tần Thiên Mỹ và Sầm Vân Nhi đứng hai bên, ba người phụ nữ sắc mặt âm trầm lạnh lẽo như nhau.

“Mẹ gọi con à?”

“Đến đây.”

“Ồ, có chuyện gì sao?”

Cô nàng Đàm là một đứa trẻ ngoan ngoãn, bảo đến thì đến, cực kỳ nghe lời.

“Vừa rồi mày còn nhe nanh múa vuốt nằng nặc đòi ở riêng với anh tao cơ mà, sao bây giờ lại ra vẻ đáng thương thế? Muốn được đồng cảm à?” Tần Thiên Mỹ lạnh lùng châm chọc.

Đàm Hi chớp mắt, “Có cần thiết phải thế không?”

“Cái gì?”

“Có cần thiết phải giả bộ nữa không? Dù sao thì các người cũng sẽ không đồng cảm với tôi.”

Vẻ mặt tươi cười xán lạn nhưng lại khiến Tần Thiên Mỹ á khẩu.

Chính xác, cho dù Đàm Hi có khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem thì ngoài việc đứng xem như xem kịch ra, cô ta sẽ không có bất cứ lòng trắc ẩn nào.

“Coi như cô vẫn tự biết bản thân đang ở chỗ nào.” Lục Thảo đột nhiên mở lời.

Đàm Hi làm như không hiểu, ngược lại ra vẻ được tán dương, cười tít cả mắt.

Lục Thảo không phản ứng lại, bà ta cố gắng đè nén tâm trạng.

“Nếu không có chuyện gì nữa thì con lên lầu chuyển đồ đây.”

“Không vội. Tôi hỏi lại cô lần cuối cùng, cô thực sự muốn dọn đến phòng ngủ cho khách đúng không?” Từng câu từng chữ hàm chứa sự cảnh cáo.

Dường như chỉ cần Đàm Hi mở miệng nói chữ “đúng thế” thôi, bà ta sẽ trở mặt ngay lập tức.

“Ba và Thiên Lâm đều đồng ý rồi, con không có lý do gì không chuyển cả.”

Chồng và con trai đè trên đầu, Lục Thảo có sôi sục thế nào thì cũng phải nín nhịn thôi.

“Xem ra cô đã hạ quyết tâm sắt đá rồi.” Lục Thảo cười nhạt, thay đổi một tư thế khác, “Nhưng mà, tôi thấy rất tò mò, lúc trước cô gấp gáp muốn gả cho Thiên Lâm, sao bây giờ bỗng dưng lại thay đổi tâm tính rồi?”

Ánh mắt Đàm Hi căng thẳng, thuận thế thu lại ánh mắt, che đậy sự nghi hoặc đang dâng lên cuồn cuộn.

Gấp gáp muốn gả cho Tần Thiên Lâm ư?

Chẳng phải là bị ép sao?

Xem ra, có một số chuyện quan trọng còn chưa được làm rõ…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như ky uc da lat, lang cu lan Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status