Nàng dâu cực phẩm

Chương 697: Bình an là tốt rồi. Qu n vương không lên triều


Sầm Uất Nhiên dựa lưng vào cửa kính, đứng đối diện với Nhiễm Dao, sau đó dán đầu lên, theo sự sai lệch về thị giác, vừa vặn ghé sát với cái lồng ấp thứ hai bên trái.

Xuyên thấu qua màn ảnh, hai mẹ con như thể đang dán sát vào nhau.

Nhiễm Dao ấn nút chụp, theo thói quen chụp liên mấy tấm sau đó ra dấu OK với Sầm Uất Nhiên.

Bởi vì hai người trốn ra nên cũng không dám ở lâu, sau khi thăm em bé xong liền nhanh chóng quay trở lại phòng bệnh. Sau đó, Tổng Tử Văn và Giang Dự cũng bước vào.

Hai người liếc nhìn nhau, thầm nghĩ: Nguy hiểm thật.

Nói chuyện thêm một lát, Tống Tử Văn chào tạm biệt, trước khi đi Nhiễm Dao còn gửi bức ảnh vừa mới chụp sang cho Sầm Uất Nhiên. Sầm Uất Nhiên cười với cô như thể hai người có chung một bí mật nho nhỏ, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra.

Giang Dự đưa hai người rời đi, lúc về thì trong tay có thêm một cái xe lăn.

Sầm Uất Nhiên kinh ngạc: “Cái này...”

“Chẳng phải em muốn nhìn thấy con sao? Đi thôi, anh đẩy em qua đó.”

Người phụ nữ dở khóc dở cười, “Đâu cần dùng tới xe lăn chứ? Cái này quá... quá khoa trương rồi.”

Giang Dự kiên trì nên Sầm Uất Nhiên cũng không dám nói gì, trong lòng dâng lên một sự ấm áp.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua khung cửa, chiếu lên bóng dáng hai người, tĩnh lặng mà bình yên.

Bởi vì đặt mua vé máy bay chuyển tối nên thời gian vẫn còn sớm, Tổng Tử Văn và Nhiễm Dao cũng chẳng vội vàng về khách sạn thu thập hành lý làm gì. Hai người tìm một quán ăn vặt nổi tiếng ở đây để giải quyết bữa trưa.

Cửa hàng nhỏ hẹp chen chúc, ồn ào không ngừng nghỉ, không hề có bát đũa tinh xảo, thậm chí điều hòa không khí cũng không đủ, hơi khô nóng.

Nhiễm Dao ngồi trên ghế đẩu đơn sơ, trong tay bưng một cái hộp giấy dùng một lần, mặt đối mặt với Tống Tử Văn, giữa hai người là một cái bàn gỗ.

Vóc dáng cổ thấp nên vẫn tính thuận tiện, nhưng Tống Tử Văn thì thật không xong, chân dài tay dài không biết nhét vào đầu cho hết.

“... Em xem bình luận, có rất nhiều người nói hương vị của quán này rất chính tông, chỉ có điều hơi đông một chút.”

Đâu chỉ một chút chứ?

Phải biết rằng, hai người đợi tận mười lăm phút mới có một cái bàn trống nhỏ này đấy.

Mặc dù đặt mình vào một nơi như thế này nhưng Tống Tử Văn vẫn không hề lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, chỉ nói: “Hương vị không tệ, em thích là được rồi.”

Ăn xong, hai người rời đi.

Vốn dĩ định về khách sạn, nhưng trên đường về lại đi qua một nhà hàng bánh ngọt, Nhiễm Dạo lập tức nhìn sang bạn trai.

Ý là: Có vào hay không?

Lão cán bộ ngầm hiểu, gật đầu: Vào, đương nhiên phải vào rồi!

Ngoại trừ các loại bánh ngọt đủ mọi màu sắc ra thì ở đây còn có cà phê xay, Tống Tử Văn gọi một ly Blue Mountain.

Nhiễm Dao vừa ăn pudding xoài vừa chơi điện thoại.

Thuận tay chụp một bức ảnh, gửi cho nhóm, còn nhét thêm cái định vị nữa.

Ba mươi giây qua đi, chẳng có động tĩnh gì.

Lại thêm ba mươi giây nữa mới có tiếng leng keng truyền ra, không ngờ lại là An An không bao giờ nổi lên mặt nước, gửi một cái icon “Tham ăn“.

Sau đó, Đàm Hi và Hàn Sóc cũng thi nhau ló mặt ra.

Hàn huyện một hồi, không hiểu sao lại nói tới chuyện Sầm Uất Nhiên sinh em bé.

Nhiễm Dao chỉ nói, hôm qua đi ăn cơm với một người bạn của Lão Tống, ăn cơm được một nửa bữa thì vợ của người bạn đó đau đẻ, sinh được một cô con gái. Hôm nay cô tới bệnh viện thăm, còn cảm khái trẻ con mới sinh chẳng khác nào con mèo con, bé tí xíu, yếu ớt.

Hàn Sóc không tin, Nhiễm Dao liền gửi ảnh cho cô nàng xem, có điều trước đó đã chỉnh sửa qua rồi nên nhìn tương đối mơ hồ.

Đàm Hi vốn đang nằm trên ghế, vừa thấy ảnh chụp liền lập tức ngồi bật dậy. Sau đó nhắn riêng cho Tiểu Công Trúa...

Đàm Hi: Có ảnh gốc không?

Tiểu Công Trúa: [Khó hiểu]

Đàm Hi: Ảnh chụp gốc ấy, hình như tớ biết mẹ đứa bé, có phải tên là Sầm Uất Nhiên không?

Tiểu Công Trúa:!

Đàm Hi: Được rồi, ném ảnh gốc qua đây đi.

Nhiễm Dạo nghĩ, nếu Đàm Hi đã biết Sầm Uất Nhiên, vậy thì chắc gửi bức ảnh kia cho cô ấy xem cũng không sao đâu nhỉ?

Đàm Hi nhìn màn hình điện thoại, sau một lúc lâu không nhịn được khẽ than thở, quả nhiên là cô ấy rồi...

Tính ngày tính tháng, hình như cũng tới lúc dưa chín rụng cuống.

Thế nên, An Hoán đã biết chưa?

***

Ngoại thành thủ đô, trong một căn hộ nông thôn không có gì nổi bật.

Lương Hồng đi vòng ra từ đường nhỏ. Vì tối qua mưa rất lớn nên đường đi lầy lội, giày và ống quần dính đầy bùn đất, trong tay còn xách theo một túi nilon màu đen.

Hắn đi tới trước hàng rào gỗ, giậm chân thật mạnh hai cái, “Mẹ kiếp...”

Sau đó mới đi vào, trước khi gõ cửa còn cẩn thận quan sát động tĩnh ở xung quanh, người không biết còn nghĩ hắn là trộm.

“Anh Lương, rốt cuộc anh đã về rồi!” Một tên đàn em nhận lấy cái túi nilon trong tay hắn. Một tên khác lập tức đóng cửa lại.

“Anh Hoán đâu?”

“Ở bên trong, vẫn còn sốt nhẹ.”

Lương Tử: “Trong túi có lương khô, tụi mày lấp bụng trước đi, tao nghe ngóng tình hình bên ngoài, chỉ cần cố gắng qua đêm nay nữa thôi là có thể tiếp xúc được với người bên chỗ Vu lão đại rồi. Tụi mày phải kiên nhẫn, đừng để xong tới nơi rồi lại làm hỏng hết mọi chuyện.”

“Yên tâm đi, các anh em đều cảnh giác mà!”

Lương Tử thở phào: “Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, đưa túi thuốc trong đó đây cho tao.”

Một tên đàn em nhanh chóng lấy đồ ra, đưa qua.

Lương Hồng cầm lấy tủi thuốc đi vào trong, vừa mới vén màn lên thì n Hoán đã tỉnh lại.

“Anh Hoán! Anh cứ từ từ thôi...” Hắn vội vàng tiến lên đỡ người ngồi dậy.

“Tôi không sao, tình hình bên ngoài thế nào rồi?”

“Bên chỗ ông Thành đã cắn câu rồi, chẳng phải chỉ là thằng con nuôi thôi sao, ông ta có cần tới mức đó không?” Trong mắt Lương Tử lộ ra vẻ coi thường.

Bởi vì Đại Phi chết nên ông già họ Thành kia hận lây sang bọn họ, vừa ra tay là muốn đẩy người vào chỗ chết.

Nghĩ bọn họ đều là người chết, muốn chèn ép là chèn ép chắc?

n Hoán nghe vậy thì ánh mắt lộ ra sự mỉa mai: “Cậu tưởng chỉ là cha con nuôi đơn giản thế à?”

Lương Tử có điểm ngơ ngác: “Nếu không thì còn thế nào nữa ạ?”

“Đại Phi là con riêng của lão ta, vì dè chừng con cọp cái trong nhà nên mới không dám thừa nhận, vẫn luôn che chở hắn dưới thân phận con nuôi thôi.”

Con riêng?

Lương Hồng cảm thấy bản thân mình quá ngây thơ và ngốc nghếch rồi.

Thì ra, giữa hai người đó còn có tầng quan hệ kia? Chẳng trách lần đầu khi anh Hoán muốn thu thập Đại Phi, ông Thành đó liền nhảy ra ôm hết chuyện này.

Lúc này lại ra tay dồn bọn họ vào chỗ chết, “Hóa ra con rủa già này muốn báo thù cho con rùa con à?”

n Hoán liếc nhìn hắn: “Nếu không thì cậu tưởng là vì sao chứ?”

“Em còn tưởng lão ta cảm thấy bị chúng ta và mặt đau quá nên muốn đánh trả...” Dưới ánh mắt “cậu còn non lắm, phải học tập nhiều nữa vào” của lão đại nhà mình, Lương Hồng ngượng ngùng ngậm miệng lại.

“Đã mua thuốc về chưa?”

“Ở đây!” Lương Tử lấy đồ ra, thuốc hạ sốt, cồn, bằng gạc, bông gòn, nhíp, thuốc bột cầm máu...

n Hoán cắn răng ngồi dậy, thuận tay hất cái chăn mỏng trên người ra.

Đồng tử Lương Tử co lại, chỉ vì trên cái thảm loang lổ một vệt máu lớn, mùi máu nồng nặc xông vào mũi làm tim gan nhỏ bé của hắn phải run rẩy, tay cũng run theo.

“Mang đồ lại đây.”

Thấy hắn cứ đứng đực ra không động đậy, Ấn Hoán cố gắng nhẫn nhịn nhắc lại một lần.

“Anh Hoán, thế này không được đâu! Đi, em đưa anh tới bệnh viện...”

“Lương Tử, bây giờ là lúc nào rồi, có cần tôi phải nói lại không hả? Có tin là vừa ló đầu ra thì người của ông Thành có thể giết sạch chúng ta không?”

“Nhưng máu không thể cầm như thế được đâu! Lỡ như bị shock, hoặc nhiễm trùng, hoặc bị uốn ván...”

n Hoán thật sự không muốn nghe hắn lải nhải: “Đủ rồi! Dao mới, không rỉ sắt, chỉ là miệng vết thương hơi lớn thôi, cậu mang cồn lại đây, tôi tự làm.”

“... Để em làm đi.”

Kỳ thật, người như bọn họ, làm gì có ai chưa từng bị thương đầu chứ?

Trong lúc nguy cấp, đâu phải lúc nào cũng có thể chạy tới bệnh viện được? Hơn nữa, rất nhiều thời điểm có khi còn chưa tới được bệnh viện thì đã bị người ta âm thầm giết chết rồi.

Thế nên, phần lớn tình huống đều phải tự mình xử lý.

Hắn thấy không ít trường hợp như thế, nhưng máu đã chảy ra quá nhiều thế rồi, còn thấm ra một khoảng lớn như vậy...

Khuyên bảo không có hiệu quả gì, lại không dám để n Hoán tự mình động tay, Lương Hồng đành phải căng da đầu sửa rạch, tiêu độc, bôi thuốc, băng bó. Suốt một loạt hành động liên tiếp như thế, n Hoán chưa từng hé răng kêu một tiếng nào, ngược lại chính bản thân hắn lại toát mồ hôi lạnh khắp người.

Cũng may, tuy miệng vết thương dài nhưng không sâu, không tới mức phải khâu, nếu không mới gọi là khổ!

Nhưng rốt cuộc Lương Hồng vẫn là đàn ông, còn không phải chuyên nghiệp, thế nên khó tránh khỏi ra tay hơi nặng, n Hoán phải cắn răng mới nhìn qua được.

“Đây là thuốc hạ sốt và thuốc tiêu viêm, để em đi rót nước...”

n Hoán xua tay, ý bảo không cần, trực tiếp ngẩng đầu nuốt hết thuốc vào bụng.

Lương Tử nhìn mà thấy lo, thuận tay cầm cái ấm trà ở trên bàn tới, bên trong còn nửa chung trà, hẳn là do gia đình chủ nhà để lại.

n Hoán không quan tâm nhiều như thế, nhận lấy rồi uống ừng ực hai miếng.

Lúc này, điện thoại di động đặt trên bàn đột nhiên rung lên hai cái.

Lương Tử nhanh tay cầm lấy, đưa qua: “Có phải bền chỗ Vu lão đại có tin gì không?”

n Hoán nhận lấy, nhìn thoáng qua màn hình, là hai tin nhắn, đến từ một dãy số không lưu tên.

Không bất ngờ, mã vùng này hẳn là Giang Châu.

Hắn nheo mắt, chỉ cảm thấy miệng vết thương phát ra từng trận đau đớn.

Không vội vàng mở ngay, hắn đặt điện thoại sang một bên, trầm giọng nói: “Không phải Vu lão đại.”

Trong mắt Lương Tử hiện lên vẻ thất vọng.

n Hoán: “Có nghe được tình hình bên ngoài thế nào không?”

Lương Tử lập tức tỉnh táo tinh thần: “Em đã liên hệ với mấy tuyến ngầm bên ngoài, đều đã chạm mặt, quả nhiên bọn họ dẫn theo người tìm kiếm chúng ta ở khu thành Tây, còn phóng hỏa đốt địa bàn kho hàng mới của chúng ta, nghe nói đã ầm ĩ tới tận hội trưởng lão, muốn mượn cái này để tạo áp lực cho Vu lão đại, chủ động giao chúng ta ra.”

“Vậy bên Vu lão đại nói thế nào?”

“Cùng lắm là cố chịu đựng qua đêm nay nữa thôi.”

n Hoán gật đầu: “Đã liên hệ với bà Thành chưa?”

“Đã tới biệt thự nhưng người giúp việc nói bà ấy ra nước ngoài du lịch rồi, một tuần sau mới về cơ. Nhưng mà anh Hoán à, chúng ta quan tâm tới vợ của ông Thành kia làm quái gì? Bắt lại làm phiếu thịt chắc?”

Ở trong mắt Lương Tử, họa không dính tới người nhà, đây là quy củ, nhưng giờ lại nhắm vào bà Thành như thế, có vẻ như hơi...

Trong mắt n Hoán hiện lên ánh sáng lạnh: “Cậu tưởng rằng bà Thành đó là đồ ăn đơn giản à?”

Ý là sao?

“Người đàn bà này còn có bối cảnh gì nữa ư?”

“Cậu cho rằng bao nhiêu năm qua, ông Thành không dám ly hôn, cũng không dám nhận Đại Phi về là nói đùa chắc?”

“Chẳng phải nói bà Thành đó rất hung dữ, là một con cọp cái sao?”

“Đàn bà có dữ thì chẳng lẽ còn dữ hơn đàn ông được à? Nhà ngoại của bà Thành là bang Xích Viêm đó.”

Lương Tử kinh ngạc trợn trừng mắt. Thảo nào lão già họ Thành kia ở ngoài ăn chơi đàng điếm, vợ hai vợ ba gái bao đủ cả nhưng trước sau vẫn không dám nhắc tới chuyện ly hôn, ngay cả con trai ruột cũng chẳng dám nhận.

Hóa ra sau lưng không chỉ có con cọp cái, mà còn là một con cọp cái có bối cảnh, có địa vị nữa.

“Vậy anh Hoán bảo em liên hệ với bà Thành, không phải là vì muốn bắt cóc tống tiền ạ?”

“Ngu ngốc!”

Lương Tử cười ngây ngô.

Có điều, trước mắt xem ra là không thể mượn ngọn gió Đông bà Thành kia rồi, chỉ có thể chờ Vu Sâm dẹp yên chuyện này mà thôi.

Hai người bàn bạc xong những công việc tiếp theo, Lương Tử liền lui ra ngoài.

n Hoán nằm ở trên giường, đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn chằm chằm lên một con nhện nằm giữa cái lưới của nó ở trên xả nhà, trái tim hắn dường như cũng đang bị mắc giữa một đống lưới tơ mềm mại.

Có lẽ là thuốc bắt đầu có tác dụng nên cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt không nhịn được mà rũ xuống. Nhưng dường như tâm lý vẫn cứ nhớ thương cái gì, trong lòng có tiếng nói rằng... không được ngủ!

n Hoán đột nhiên mở mắt ra, ánh sắt sắc bén lướt qua, sở điện thoại, nhấc lên trước mặt, mở khóa, lại nhẹ nhàng nhấp một cái, hai tin nhắn chưa đọc nhảy ra.

Tin thứ nhất.

Tối hôm qua 23 giờ 45 phút: Chuẩn bị sinh, Bệnh viện Trung tâm Thành phố Giang Châu.

Tin thứ hai...

Hôm nay 4 giờ 30 phút: Sinh thường thuận lợi, mẹ con đều bình an.

Đầu ngón tay nhẹ lướt trên màn hình, cuối cùng chạm vào hai chữ “bình an”, như trút được gánh nặng.

Bình an là được rồi...

Sinh được đứa con gái cơ đấy, Giang Dự thật có phúc khí.

n Hoán cầm điện thoại, chìm vào giấc ngủ. Trước khi nhắm mắt lại, hắn còn đang suy nghĩ, con gái mà vợ sinh ra chắc giống cô ấy lắm, dáng vẻ lúc nhỏ của Sầm Uất Nhiên là thế nào ấy nhỉ?

Trong mơ, n Hoán về tới thời cấp ba.

Nói đúng ra phải là thời cấp ba của Sầm Uất Nhiên.

Bởi vì hắn nghỉ học từ rất sớm, nhưng vì có cô bạn gái học cấp ba nên mới thường xuyên lang thang ở gần khu vực đó.

Lần đầu nghe thấy ba chữ “Sầm Uất Nhiên” là từ miệng Trương Lộ.

“Uất Nhiên quá giỏi! Lại xếp hạng nhất nữa rồi!”

Xếp hạng nhất nghĩa là rất giỏi à? n Hoán không cho là đúng. Hoặc là nói, hắn căn bản không biết ba chữ “xếp hạng nhất” này có ý nghĩa như thế nào với đám học sinh.

Vinh quang:

Kiêu ngạo?

Vốn liếng?

Đáng tiếc, hắn đã rời xa trường học quá lâu, lâu đến mức căn bản không thể hiểu nổi cái cảm giác thành tựu như hạc đứng giữa bầy gà chỉ vì thành tích học tập.

Trương Lộ thì khác.

Mỗi lần nhắc tới ba chữ “Sầm Uất Nhiên”, giọng của cô ta luôn cố gắng đè nén sự hâm mộ và có phần hơi ghen ghét xuống, nhưng n Hoán đều lặng lẽ nghe vào trong tai hết cả.

Thế nên, đối với ba chữ này, cùng với người có cái tên Sầm Uất Nhiên đó đều là nỗi phiền chán của hắn.

Xếp hạng nhất thôi mà, có gì đặc biệt hơn người đâu chứ?

Nhưng sự thật đã chứng minh, vợ hắn quả thực rất ghê gớm.

Năm đó cô là trạng nguyên của thị trấn, là học sinh đầu tiên của thị trấn nhỏ đó thi đỗ vào Đại học B. Có lẽ từ khi ấy, sự tự ti đã ăn sâu vào trong xương cốt của hắn rồi.

***

Bên này có kẻ bị ai thì bên kia lại có người vui vẻ.

Nhân dịp cuối tuần, Lục Chinh cũng ở nhà nên Đàm Hi tính toán muốn tự mình xuống bếp nấu một bữa.

Không vì sao cả, chỉ là tự nhiên cô thấy có hứng thú mà thôi.

Tủ lạnh hết sạch đồ ăn, xem ra phải ra của một chuyến.

Thế nên, còn chưa tới bốn giờ, Đàm Hi đã lôi Lục Chinh ra khỏi phòng sách, “Đi nào, chúng ta đi dạo siêu thị!”

“Giờ sao?”

“Không được ạ?”

“... Bỏ đi, để anh gọi điện thoại nói một tiếng.”

Vốn dĩ anh còn một hội nghị qua video nữa, nhưng thấy hứng thú của Đàm Hi tăng vọt như thế, tất nhiên anh cũng vui vẻ nghe lời rồi, đành phải gọi cho Trần Khải bảo anh ta đổi sang lúc khác.

“Nhưng mà...” Trần Khải mới nói được hai chữ thì cuộc gọi đã bị cắt đứt.

Trần Khải giơ điện thoại, sau một hồi sửng sốt thì không nhịn được thở dài: Đêm xuân quá ngắn, dậy khi ngày đã lên cao, từ đây quân vương không lên triều sớm nữa!

Không lên triều sớm đó!

Vừa lúc gặp phải Hàn Uy tới đây bàn bạc các hạng mục công việc trong cuộc họp: “Anh Khải, anh sao thế? Lại bị người yêu đá

à..

“Cút đi.”

Hàn Uy sở mũi, cảm thấy thật bất lực với trận nóng giận vô cớ này của anh ta: “Anh ăn phải thuốc súng đấy à?”

“Cuộc họp bị hủy.”

“Ha?”

“Cậu không nghe nhẩm đầu, cuộc họp bị hủy rồi...”

“Chuyện gì xảy ra thế: Tôi đã chuẩn bị xong hết rồi...”

“Lục đại tổng tài của chúng ta phải đi dạo siêu thị với bạn gái.” Hừ! Đừng tưởng rằng cúp máy nhanh mà anh ta không nghe thấy nhé.

Hàn Uy:“...”

Mà bên kia, Đàm Hi và Lục Chinh đã ăn mặc chỉnh tế, chuẩn bị xuất phát.

Áo polo trắng, quần dài màu nâu nhạt, một bộ của nam, một bộ của nữ, đi ở trên đường lập tức làm mù một đám mắt chó hợp kim titan 24k.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như men vi sinh bifina co tot khong gia bao nhieu tien, my pham han quoc rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status