Nàng dâu cực phẩm

Chương 847: Thắng lợi (2)


Hàn Sóc bĩu môi, lông mày dựng thẳng lên, không chút cảm kích: “Làm gì mà nói nhảm lắm thế! Ngoan ngoãn ở đây cho ông, đừng có giở trò gì đấy! Trương Quán, cậu canh chừng mấy người này đi, mồm miệng trơn tru như thế, có khi lại đang có chủ ý xiên xẹo gì đấy cho xem!”

Mấy anh lính quay sang nhìn nhau, tâm trạng đột nhiên trùng xuống.

Thực sự đã quá coi thường đám sinh viên này rồi.

Không chỉ có thể quật ngã được họ, mà còn có tính cảnh giác cao, đúng là hơi khó chơi rồi đây...

Ở bên kia, nhóm của Đàm Hi dùng thân phận địch trà trộn vào tòa nhà lớn, lúc này đang chạm mặt với “mấy người bạn” đang cầm thùng cơm không đi xuống.

Một bên lên, một bên xuống, vừa khéo đối mặt nhau.

“Này, Lão Hạ, các cậu để thùng ở đâu rồi? Bên đội bếp núc đã có người đến chưa?” Người nói chuyện nhìn Tạ Từ, dáng vẻ thân quen.

Hứa Trạch lau mồ hôi.

Trái tim Đàm Hi bỗng nhiên dựng đứng lên, ngay cả hít thở cũng phải cẩn trọng.

“Lão Hạ? Sao cậu không nói gì thế?”

Tạ Từ không tiếp lời, nhưng bàn tay cầm vũ khí đã siết chặt lại, cảnh giác cao độ.

Người đó tiến hai bước về phía trước, rồi lại đột nhiên dừng lại, trên mặt xuất hiện biểu cảm kỳ lạ, có vẻ hơi nở nụ cười: “Đừng có nói với tôi là cái tên ngốc bị xương cá đâm vào cổ họng là cậu đấy nhé?”

Tạ Từ thở phào, quay đầu đi, nhìn có vẻ giống như đang ngại ngùng.

“Ha ha ha... cậu đang trốn cái gì hả? Yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho những người khác biết đầu. Các cậu nói xem có đúng không nào!?”

“Đúng!” Mấy tên trùm đầu đen phía sau cao giọng phụ họa.

“Được rồi, các cậu lên trông chừng đi. Bọn tôi trả thùng cơm lại rồi lên ngay” Nói xong, dẫn mấy người kia rời đi.

Phu!

“Nguy hiểm quá” Thẩm Hàn vỗ ngực, một phen hú hồn.

Hứa Trạch thở phào nhẹ nhõm, có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đang đập.

Đàm Hi liếc nhìn lên trên, kiềm chế cảm giác kích động mãnh liệt trong lòng: “Hành động!”

Tầng ba, trong căn phòng lớn nhất, bài trí tinh xảo, còn có cả sân khấu, loa, đèn chiếu sáng đủ màu...

Bản đồ mặt bằng hiển thị rất chính xác, tầng này là trung tâm vui chơi giải trí chuyên dụng của trang trại, thiết kế phòng chơi bài, phòng trò chơi, phòng tập thể hình, khu chơi cá cược... còn dưới chân, có lẽ là phòng ca hát nhảy

múa.

Đàm Hi đứng ở cửa cầm súng, ngẩng đầu, ưỡn ngực, chậm rãi đi vào.

Đúng như dự đoán, ở đây có rất nhiều “con tin”.

Có người ngồi trên ghế bằng, có người cuộn mình trong góc, nhưng mọi người đều duy trì động tác hai tay ôm đầu, nơm nớp lo sợ, không một ai ngoại lệ.

Dưới lớp khăn trùm đầu, Đàm Hi không khỏi nhếch miệng lên.

Đám diễn viên quần chúng này đúng là... chuyên nghiệp thật.

Hai mắt Thẩm Hàn sáng quắc, tìm thấy rồi!

Đang chuẩn bị tiến lên, đã bị Đàm Hi chặn lại: “Cậu định làm gì?”

“Cứu người chứ sao nữa...”

“Cứu thế nào?”

“Đương nhiên là thả cho họ...” đi.

Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói ra, Thẩm Hàn đã ý thức được mình là đồ ngu.

Đi?

Có thể đi đâu được chứ?

Bây giờ toàn bộ nơi này đã bị phần tử khủng bố khống chế hết. Một khi đối phương phát hiện ra thì bất cứ lúc nào chúng cũng có thể phản công lại ngay.

Hơn nữa lúc này cũng chưa phải là thời điểm để họ làm lộ thân phận trước mặt con tin, để đề phòng gây ra náo loạn, sẽ thu hút sự chú ý của phần tử khủng bố.

Cho nên, sau khi xác định chắc chắn và chính xác địa điểm cụ thể nhốt con tin, năm người liền yên lặng rút lui, đi tìm một nơi yên tĩnh.

Thẩm Hàn: “Bây giờ phải làm thế nào? Đã tìm thấy người rồi, nhưng mà không cách nào cứu được.”

Đau lòng quá.

Mọi người nhất trí đổ dồn ánh mắt về phía Đàm Hi.

Đàm Hi nhíu mày, “Nhìn tớ làm gì?”

Hứa Trạch nghiến răng: “Tớ không tin cậu không có chiều dự phòng nữa”

Lần hành động này là chủ đích của Đàm Hi. Tình hình như bây giờ cô cũng đã nghĩ qua, hơn nữa còn lên sẵn phương án ứng phó, nếu không sao lại dám tùy tiện hành động như vậy được chứ?

Thẩm Hàn: “Rốt cuộc là cô có cách gì, mau nói ra đi!”

Đàm Hi: “Rút củi đáy nồi”

Sắc mặt Tạ Từ thay đổi: “Cậu điên rồi!”

“Trừ khi có thể tìm được một đường đi bí mật, để các con tin rút lui an toàn, nếu không chỉ có thể tiêu diệt hết toàn bộ phần tử khủng bố mới có thể đảm bảo sự an toàn của các con tin”

“Đệch! Cái rút củi mà cậu nói chính là diệt hết quân địch à?!”

“Có vấn đề gì không?”

“Nói cũng như không! Bây giờ đối phương có bao nhiêu người chúng ta còn không rõ, phân bố ở những nơi nào cũng không biết ra sao, cậu làm thế nào để tiêu diệt được hết bọn chúng?”

Đàm Hi cười khẽ: “Cái này thì không khó

Thẩm Hàn nhìn cô như gặp ma.

“Đầu tiên, những phần tử khủng bố này có thể trà trộn được vào, thì chứng tỏ số lượng không nhiều lắm” Đội ngũ quá hùng mạnh tuy sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng mục tiêu quá lớn, dễ bị bại lộ.

“Thứ hai, tất cả mọi người đều tập trung vào lúc ăn cơm, rõ ràng là bọn chúng chia thành bốn tốp - gác cổng, canh chừng con tin, ăn cơm, trả thùng, trong đó chắc chắn sẽ đến lúc thay ca”

Hứa Trạch trầm ngâm một lát, “Ý cậu là, tối năm người chúng ta vừa diệt được khi nãy chính là tốp ăn cơm xong mang thùng đi trả? Còn tốp sau đó đi trả thùng thực tế chính là tốp phụ trách trông chừng con tin trước đó?”

“Đúng vậy. Hơn nữa tốp sau đó khi trả thùng cơm xong có lẽ sẽ đi thay ca gác cổng, sau đó tốp gác cổng sẽ đi đến ăn cơm”

“Đợi đã... tôi phải sắp xếp lại” Thẩm Hàn giơ tay lên, đợi mười mấy giây sau mới phản ứng lại, “Cho nên, bây giờ chúng ta phụ trách canh giữ con tin?”

“Đúng vậy!” Tạ Từ: “Như vậy cũng có nghĩa là, chỉ cần chúng ta tiêu diệt được tốp lát nữa đi ăn cơm, rồi giải quyết được tốp gác cổng thì sẽ tiêu diệt được toàn bộ quân địch rồi đúng không?”

Đàm Hi gật đầu.

Thẩm Hàn: “Nhỡ chẳng may để lọt lưới thì sao? Phải biết rằng bây giờ chỉ là lý thuyết suông, trên thực tế trong khi thao tác không loại trừ khả năng có thể xảy ra những điều bất ngờ khác nữa.”

Tạ Từ liếc nhìn cô ta: “Không có cách nào có thể đảm bảo chắc chắn sẽ không xảy ra điều bất ngờ, chúng ta chỉ có thể tránh trên mức độ lớn nhất được thôi”

Bất kỳ hành động nào cũng đều có rủi ro, không thể ổn thỏa tuyệt đối được.

Hứa Trạch: “Tớ thấy cũng được.”

Tạ Từ gật đầu: “Đồng ý”

An An: “Không ý kiến”

Thẩm Hàn: “Ờ, các cậu đều thấy là được thì ok thôi”

Đàm Hi: “Được, vậy trước tiên chúng ta bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo đã.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như phan tich hinh anh thien nhien va ve dep tam hon cua ho chi minh qua bai tho chieu toi mo, giai thich cau bai la thanh cong bai viet 6 lop 7 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status