Phú đại gia ở rể

Chương 1706

Chương 1706:

Nhìn thấy vị này, hai người Chung Thanh Tùng và Đường Hàn Vũ đều câm như hến. Đinh Nam Hành của thủ đô tuyệt đối không phải là người bình thường. Có thể qua lại với mấy đại thế lực hàng đầu, cuối cùng còn kiểm soát Bách Lạc môn, đã đủ để giải thích vấn đề rồi.

“Anh Đinh!”

Nhìn thấy Định Nam Hành đặt cây cung trong tay xuống, Chung Thanh Tùng lập tức tiến lên, tự mình rót một cốc nước nóng cho anh ta.

“Nghe nói lần này anh ra ngoài để luận bàn với đại sư tiễn đạo ở Đảo Quốc, từ biểu hiện vừa rồi có thể nhìn ra được, vị được gọi là đại sư tiễn đạo của Đảo Quốc đó, chắc hẳn đã bị anh giẫm

dưới chân rồi đúng không? Em thấy trong toàn bộ thủ đô, anh đã không có địch thủ rồi!”

Định Nam Hành hờ hững đáp: “Tha sơn cho thạch, khả dĩ công ngọc. Tuy lai lịch của người Đảo Quốc không bằng Đại Hạ chúng ta, nhưng thuật sát phạt của Đảo Quốc đã được phát triển qua nghìn năm, đã đến mức độ đỉnh cao rồi. Lân này tuy cao thủ tiên đạo luận bàn cùng tôi là nhân vật cấp bậc đại sư ở Đảo Quốc, nhưng tôi vẫn không cảm thấy đủ như cũ. Nghe đồn, Đảo Quốc có Kiếm Thánh, không biết ngày nào mới may mãn được luận bàn một lần!”

(Tha sơn cho thạch, khả dĩ công ngọc: nghĩa là đá từ ngọn núi khác có thể dùng để đánh bóng ngọc bích, ý chỉ người hoặc một ý kiến nào đó có tác dụng trợ giúp mình sửa đổi khuyết điểm.)

Vẻ mặt của Định Nam Hành cảm thán, sau đó thản nhiên hỏi: “Sáng sớm đến chỗ tôi là có

truyện gì sao?”

“Anh Đinh, đêm qua em ở Bách Lạc môn của anh bị người ta chặt đứt một ngón tay! Anh phải giúp em báo thùi”

Sắc mặt của Chung Thanh Tùng lạnh lùng, anh ta tung hoành ở thủ đô nhiều năm, không biết đã giâm đạp bao nhiêu người. Nhưng đây xem như là lân đầu tiên bị người ta giãm lên đầu, cho nên anh ta hoàn toàn không nhận lấy bài học, mà còn chuẩn bị tìm người giẫm chết Bùi Nguyên Minh.

“Cậu Chung, cậu chắc hẳn cũng biết, cậu nhận được ơn huệ ở chỗ này của tôi, là vì quan hệ kết nghĩa của hai người chúng ta. Năm đó, khi Đinh Nam Hành tôi nghèo túng, cũng chỉ có mình Chung Thanh Tùng cậu giúp đỡ tôi, nên tôi mới không đến mức phơi thây ngoài đường. Nhưng vấn đề là, cho dù ơn huệ có lớn đến mấy, vẫn sẽ

có một ngày dùng hết!”

“Cậu sẽ không thật sự cho rằng, dựa vào ơn một bát cơm năm đó, mà có thể ăn chết Đinh Nam Hành tôi, đòi hỏi không có chừng mực chứ? Những năm gần đây, vì mấy chuyện tôi tệ của cậu mà tôi đã ra tay không dưới trăm lần rồi. Mà có rất nhiêu chuyện khiến tôi khinh thường phải làm, ví dụ như việc tranh giành tình nhân của các người! Những truyện này làm nhiều rồi, không những cậu mất mặt, mà tôi cũng mất mặt, cậu hiểu chứ?”

“Bây giờ tôi vẫn sẽ giúp cậu. Ngày mai cũng có thể sẽ còn giúp cậu. Nhưng có lẽ đến một ngày, khi tôi ghét những chuyện nhỏ không có chừng mực này của cậu rồi thì tôi sẽ mặc kệ cậu! Cho nên, có rất nhiều khi, cậu tới tìm tôi, thì phải động não nhiều một chút, nghĩ xem truyện này có đáng hay không? Bởi vì chuyện không đáng thì sẽ lãng phí ân huệ của cậu, thậm chí còn có khả năng lãng phí một cơ hội cứu mạng sau này, cậu

phu dai gia o re truyenhay.com phu dai gia o re truyenhay.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 233 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như kiem tra cau diode xac dinh chan song chet bang ca dong ho vom co va dong ho van nang dien tu, banh bong lan pho mai nhat ban cua cua hieu ong gia rikuro rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status