Uông Xưởng Công

Chương 57 : Chương 57: Có thai

Chương 57XƯỞNG CÔNG ĐẾN

Quán trà Diệm Khê khai trương rất khiêm tốn, bởi vì Diệp Tuy không tính dùng nơi này để kiếm lời cho nên cũng chẳng tuyên truyền nhiều.

Ngoài những bạn bè thân thiết năng đi lại với Tam phòng ra, không có mấy người biết chuyện nàng mở quán trà ở ngõ Bố Châu.

Toàn bộ bài trí trong quán trà đều theo sở thích của Diệp Tuy. Nàng cảm thấy tự do và thoải mái khi ở nơi này, nên sau khi quán trà khai trương, nàng bèn lấy danh nghĩa trông nom quán, gần như ngày nào cũng ở lại đây.

Đào thị biết nàng bỏ nhiều tâm tư vì quán trà, hơn nữa quán cũng mới khai trương vẫn chưa có khách nên cũng không nói gì.

Nơi Diệp Tuy thích nhất trong quán chính là góc trong cùng. Nàng có thể ngồi đó nửa ngày cũng không chán.

Phía chếch bên trái chỗ ngồi của nàng có một khung cửa sổ có chấn song, bên trên vẽ hình cây trà. Có thể nhìn thấy được phong cảnh ngõ Bố Châu xuyên qua chạc cây.

Ngõ Bố Châu tuy yên tĩnh nhưng vẫn có người qua lại. Họ có thể vội vàng hoặc thư thái đi qua, tạo thành một bức tranh sinh hoạt độc đáo sinh động.

Ngồi trong góc, ngửi mùi thơm cũ kĩ thanh tịnh của nước trà, cảm nhận sự yên bình thư thái của quán, ngắm nhìn cuộc sống bình thường nhưng lại tự do qua song cửa sổ.

Bên cạnh đó, Lâm chưởng quầy cũng là một người thú vị. Bình thường ông ấy rất ít nói, nhưng một khi đã lên tiếng thì có thể thao thao bất tuyệt, nói không ngừng suốt hai ba canh giờ.

Ông ấy rất am hiểu về con người, tục lệ của Diệm Khê. Và, thứ mà ông ấy hiểu rõ nhất, chính là trà Diệm Khê.

Nhờ vậy, Diệp Tuy đã học được thêm rất nhiều kiến thức về loại trà này. Ví dụ như loại trà Diệm Khê đắt nhất là Nguyệt Sắc Hàn Triều. Bởi vì loại trà này đã từng có giai thoại liên quan đến Thánh trà* thời trước, được ông ban cho vầng thơ “Nguyệt sắc hàn triều nhập Diệm Khê”.

(*) Thánh trà Lục Vũ (733-804), tên tự Hồng Tiệm, người Cánh Lăng ở Phục Châu (nay là Thiên Môn ở Hồ Bắc), là vị học giả nổi tiếng về trà dưới đời Đường, được ca ngợi là “Tiên trà”, được tôn làm “Thánh trà”, và được bái gọi là “Thần trà”. Câu thơ trong truyện trích từ bài thơ “Hội khê đông tiểu sơn” của Lục Vũ. “Nguyệt sắc hàn triều nhập Diệm Khê” nghĩa là: Ánh trăng lạnh lẽo chảy vào Diệm Khê.

Hoặc như loại Quan Đông Nam hương thơm nồng đậm, là loại trà Diệm Khê được ưa chuộng nhất…

Mỗi loại trà đều có sự tích riêng, không loại nào như loại nào.

Việc đến quán trà đã trở thành niềm vui thích gần đây của Diệp Tuy.

Hôm nay, Diệp Tuy vừa bước vào quán, Lâm chưởng quầy liền buồn rầu nói: “Cô chủ nhỏ à, đã hai ngày rồi mà không có khách tới quán, phải làm sao đây?”

Tuy không có khách thì ông có thể nhàn rỗi, nhưng điều này không phải mong đợi của Lâm chưởng quầy. Với tình hình quán trà thế này, chắc chắn sẽ thua lỗ, chưa được mấy tháng sẽ phải đóng cửa mất.

Sống ở Kinh Triệu không dễ dàng gì, ông đến đây mưu sinh, còn đang mong quán trà Diệm Khê có thể kiếm ra tiền, đương nhiên không hi vọng phải đổi chủ thường xuyên rồi.

Diệp Tuy nhìn quanh quán trà một lượt, cười nói: “Lâm chưởng quầy, không cần phải quá lo. Quán trà khai trương chưa được bao lâu, chưa nhiều người biết tới quán. Vả lại, hiện tại thời tiết đang lạnh, mọi người đều không muốn ra khỏi cửa, việc kinh doanh chắc chắn bị ảnh hưởng. Dần dần rồi sẽ khá hơn thôi.”

“Nhưng mà sau này thời tiết sẽ càng lạnh, đến lúc đó sẽ lại khó có khách...” Lâm chưởng quầy nói, vẻ mặt càng thêm rầu rĩ.

Diệp Tuy chớp mắt, tiếp tục cười nói: “Vậy thì, sau Tết, sang mùa xuân sẽ ổn thôi. Quán trà sẽ kinh doanh được, ta rất có lòng tin với điều này.”

“...”

Lâm chưởng quầy im lặng. Nói như vậy cũng không sai, thế nhưng lòng tin không thể mài ra thành cơm ăn được.

Diệp Tuy thấy ông quả thực quá lo âu, bèn thu lại vẻ tươi cười, nghiêm mặt nói: “Lâm chưởng quầy không cần phải lo nghĩ quá nhiều, tiền công ta sẽ vẫn trả như bình thường. Quãng thời gian này xem như để làm quen, có muốn gấp cũng gấp không được.”

Lâm chưởng quầy đành gật đầu, nhìn số trà đã được lựa chọn kĩ càng từ Diệm Khê trong quán, khẽ thở dài.

Trà ngon thế này, quán trà cũng đẹp thế này, sao lại không có khách nhỉ? Thật là kỳ lạ.

Ông đâu có biết, quán trà này vốn dĩ không được định dùng để kiếm tiền. Mà cô chủ của nó cũng không bỏ tâm tư ra thu hút khách.

Ngõ Bố Châu vắng lặng như vậy, chủ quán lại cố tình kín tiếng, có khách đến mới là điều kỳ lạ.

Nhưng muốn ăn ngon thì không quản đường xa. Với những người thật lòng yêu thích trà Diệm Khê, dù ngõ Bố Châu có vắng vẻ hơn nữa, quán trà chẳng phô trương quảng cáo gì thì vẫn sẽ chú ý đến.

***

Trong phủ họ Uông, một người mặc đồ đen đang cung kính bẩm báo với Uông Ấn: “Bẩm xưởng công, ở ngõ Bố Châu vừa mở một quán trà, chỉ chuyên bán trà Diệm Khê.”

Uông Ấn đang lật xem tin tình báo từ các nơi chuyển đến, biểu cảm trên mặt hắn vẫn lạnh lùng như cũ, không thể nhìn ra bất cứ điều gì, chỉ cảm thấy dung mạo của hắn cực kì tuấn tú mà thôi.

Song, người quen thuộc với hắn sẽ nhìn ra, khi nghe đến trà Diệm Khê thì ánh mắt hắn sáng hơn so với bình thường, tuy rằng gần như chỉ trong nháy mà thôi.

Uông Ấn nhìn người mặc đồ đen, hỏi: “Chỉ bán trà Diệm Khê? Chủ nhân là ai?”

Kinh Triệu có rất nhiều quán trà, quán trà chỉ bán một loại trà cũng có rất nhiều, nhưng đa phần đều là trà Long Tĩnh và trà An Khê. Còn chỉ bán riêng trà Diệm Khê như này đúng là độc nhất.

Uông Ấn cảm thấy khá kì lạ, nhất là khi trà Diệm Khê lại là thứ hắn yêu thích, điều này lại càng không bình thường.

Quán trà Diệm Khê này được mở ra để nhắm vào hắn sao?

Nhưng, ngoại trừ những người thân cận bên cạnh thì chẳng có ai khác biết đến sở thích này của hắn…

Người mặc áo đen lập tức bẩm lại: “Bẩm xưởng công, chủ nhân quán trà là người của Tam phòng nhà họ Diệp ở ngõ Thái Bình. Là con gái của Diệp Tam gia.”

Cái gì, con gái của Diệp Tam gia? Lại là nàng ta?

Lần này, ánh mắt Uông Ấn khẽ thay đổi, giữ nguyên vẻ ngạc nhiên mất một lúc.

Phong bá đang đứng hầu bên cạnh hắn cũng thoáng ngẩn người, cảm thấy khá kinh ngạc với câu trả lời này.

Người mặc đồ đen nhìn biểu cảm của Uông Ấn và Phong bá thì hơi không tin vào mắt mình.

Y hoa mắt sao? Sao lại có thể nhìn thấy cả xưởng công và Phong bá đều lộ vẻ ngạc nhiên thế này? Chẳng lẽ hai người họ quen biết chủ nhân của quán trà này?

Thôi xong! Lẽ nào y mới rời Kinh Triệu một thời gian ngắn, mà xưởng công đã quen biết vị Diệp cô nương này?

Người áo đen đột nhiên thấy nghẹn lòng, cảm thấy lúc trước mình không nên rời Kinh Triệu...

Sắc mặt Uông Ấn nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất khó hiểu.

Quán trà Diệm Khê là do cô gái nhỏ kia mở? Vì sao cứ phải là quán trà Diệm Khê? Lẽ nào nàng ta biết sở thích của hắn?

Không thể nào! Ngay đến hoàng thượng cũng chẳng biết hắn thích trà Diệm Khê, cô gái nhỏ này làm sao có thể biết được?

Uông đốc chủ lại một lần nữa nhận thấy, cô gái nhỏ nhà họ Diệp này có rất nhiều điểm kỳ lạ. Giống như có một lớp sương mù bao quanh, khiến hắn không tài nào hiểu được.

Xem ra, hắn phải đích thân đến quán trà Diệm Khê này một chuyến.

“Chủ tử, để lão đến quán trà Diệm Khê cùng ngài.” Vì đoán được ý định của chủ tử mình, nên Phong bá nói như vậy.

“Phong bá, lão ở lại trong phủ nghỉ ngơi đi. Có Trịnh Thất và Vương Bạch đi cùng ta là được rồi.” Uông Ấn đáp.

Trịnh Thất và Vương Bạch là thị vệ thân cận của hắn. Lúc trước hai người họ rời kinh thành làm việc, hiện tại đã trở lại, hắn không cần Phong bá phải lao lực nữa.

Người mặc đồ đen đang đứng trước mặt chính là Trịnh Thất. Còn Vương Bạch, y luôn ẩn mình trong bóng tối, không để lộ thân.

***

Tiết trời rét lạnh, từ ban trưa tuyết đã bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt, xem ra trong chốc lát không thể tạnh ngay được.

Diệp Tuy nhìn sắc trời âm u, lo lát nữa đường sẽ trơn trượt khó đi, bèn tính về nhà sớm.

Uống hết mấy chén trà nóng, nàng cầm chiếc ô chuẩn bị sẵn trong quán, tạm biệt Lâm chưởng quầy.

Đúng lúc nàng ra đến cửa quán thì có hai người vừa vặn bước vào.

Diệp Tuy cảm thấy lạ, ai lại đến quán trà vào giờ này?

Chiếc ô chậm rãi được gập lại, tướng mạo vừa rồi bị tán ô che mất liền lộ ra. Diệp Tuy ngây người ngay tức thì, ngây ngốc nhìn một trong hai người.

Người này có làn da trắng như tuyết, vẻ ngoài tuấn tú vô ngần, nhưng nét mặt lại cực kỳ lạnh lùng, phảng phất mang theo sát khí.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 374 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như cài đặt htkk, những điều trường học không dạy bạn chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status