Uông Xưởng Công

Chương 171 : Chương 171YÊU AI YÊU CẢ ĐƯỜNG ĐI

Uông Ấn vẫn giữ nụ cười trên mặt, lạnh nhạt nói: “Nương nương thật giỏi tính toán! Trong thời hạn năm năm, bổn tọa phải đảm bảo sự bình an của nương nương, lại còn phải cho nương nương mang phu nhân của bổn tọa đi. Nương nương nói xem, làm vậy bổn tọa được lợi ích gì?”

Diệp Tự đỡ lưng làm động tác cúi mình: “Đốc chủ đại nhân hồng phúc ngang trời, lợi ích đương nhiên còn ở về sau. Chỉ cần đại nhân đồng ý, ta bằng lòng để đại nhân sai sử, trở thành tai mắt trong cung của đại nhân.”

Uông Ấn cười càng thêm tươi, nói với giọng điệu biếng nhác: “Nương nương, bổn tọa chấp chưởng Điện Trung Tỉnh, nương nương cảm thấy bổn tọa thiếu người, thiếu tai mắt trong cung sao?”

“Đại nhân, nô tài và phi tần không giống nhau. Chuyện ta có thể làm được, người của Điện Trung Tỉnh chưa chắc đã có thể làm được.” Diệp Tự đáp.

Uông Ấn lắc đầu: “Nương nương sai rồi. Chuyện nương nương làm được, người của Điện Trung Tỉnh cũng làm được. Mà chuyện nương nương không làm được, người của Điện Trung Tỉnh vẫn có thể làm được. Bằng không, nương nương cho rằng tại sao hôm nay bổn tọa lại tới điện Lâm Hoa?”

Ý tứ của hắn quá rõ ràng: Nếu không phải nội thị Cầu Ân gián tiếp chuyển lời, hắn sẽ tới điện Lâm Hoa sao?

Diệp Tự mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Uông Ấn, nói: “Đốc chủ đại nhân, lấy ‘hoàng vị’ làm lời hứa là thành ý lớn nhất của ta, khẩn cầu đại nhân đồng ý.”

Nàng lặp lại lời đã nói trước đó, chính là cái giá này, cũng chỉ có cái giá này thôi. Nếu ngay cả “thứ này” mà Uông Ấn cũng không có hứng thú, vậy thì…

Vậy thì Tuy nhi phải làm sao đây?

Uông Ấn gõ nhẹ lên tay vịn ghế, nhắc nhở: “Nương nương, trong cung không thiếu hoàng tử có mẹ yếu thế. Bổn tọa cần gì phải ôm khư khư đứa bé trong bụng nương nương?”

Diệp Tự im lặng trong chốc lát, phúc đến thì lòng dạ cũng sáng, bèn nói: “Nhưng, người có thể khiến Đốc chủ đại nhân đích thân đến cửa cầu thân cũng chỉ có em gái ta. Tương tự cái lý này, người có thể hứa hẹn với Đốc chủ đại nhân cũng chỉ có người đang mang ‘long thai’ là ta thôi, đại nhân nghĩ sao?”

Nàng vẫn luôn tránh nhắc đến Tuy nhi, bởi vì nàng nghĩ Tuy nhi không phải điều Uông Ấn muốn có. Song, Uông Ấn nói không sai.

Hoàng tử có mẹ yếu thế trong cung không hề thiếu, nếu Uông Ấn nhắm vào “hoàng vị” vì sao phải chọn đứa bé trong bụng nàng?

Diệp Tự hơi hoang mang, lòng tin lúc trước bỗng lung lay.

Rốt cuộc Uông Ấn muốn gì?

Đương nhiên, hắn không trả lời nghi hoặc của Diệp Tự, chỉ nói một câu: “Bổn tọa nghe nói hoàng gia không có cha con, vọng tộc không có chị em. Nương nương vì em gái ruột mà ngay cả đứa bé trong bụng mình cũng không tiếc, điều này thật sự khiến bổn tọa được mở mang tầm mắt.”

Những lời Diệp Tự nói hắn đều chẳng lọt tai lời nào. Chỉ là hắn đã nhìn ra một điều, đó là sự bảo vệ của Diệp Tự dành cho cô gái nhỏ.

Dám can đảm lấy “hoàng vị” làm lời hứa, nếu không phải rất yêu thương em gái thì với tính cách ngấm ngầm chịu đựng trước giờ, sao dám nói ra lời những như thế?

Đương nhiên, theo Uông Ấn thấy, đây mới là giá trị lớn nhất của Diệp Tự. Còn về đứa bé trong bụng nàng ta…

Diệp Tự nhíu chặt lông mày, khẽ vuốt ve bụng: “Đốc chủ đại nhân bản lĩnh phi phàm, có thể nhìn thấy điều mà người khác không nhìn ra được, đương nhiên cũng biết mọi thủ đoạn bẩn thỉu hèn hạ trong vọng tộc. Thánh nhân đã nói ‘Lục thân bất hòa, hữu từ hiếu’*. Vọng tộc không có chị em, nhưng ta chỉ có duy nhất một người em gái này thôi.”

(*) Lục thân bất hòa, hữu từ hiếu: Khi các mối quan hệ thân thiết ruột thịt bất hòa thì sau đó mới biết yêu thương, tôn trọng nhau.

Tâm tính em gái nàng trước giờ vẫn rất trẻ con, không hiểu chuyện, là một cô nương khuê các vô cùng bình thường.

Như vậy thật tốt, bình thường và suôn sẻ, gả vào gia đình thích hợp nhất định cuộc sống sẽ đơn giản mà hạnh phúc. Đây là hi vọng của nàng dành cho em gái mình, cũng là điều mà cuộc đời này nàng không cách nào thực hiện được. Năm đó nàng quyết định vào cung là vì hi vọng gia đình có thể bình an vui vẻ sinh sống mà không phải lo nghĩ bất cứ điều gì.

Sự thật thì, nàng cứ tưởng nguyện vọng đó đã và đang đạt được, nếu như Uông đốc chủ không đích thân đến hỏi cưới Diệp Tuy.

Điều này cũng đã nhắc nhở nàng: Nếu không có sức mạnh và quyền lực thì người nhà của nàng không thể sống cuộc sống đơn giản mà hạnh phúc được!

Đó quả thực là mơ ước xa vời nhất trên thế gian này. Sao nàng có thể cho rằng dựa vào uy nghiêm của hoàng thất, dựa vào danh nghĩa phi tần là có thể bảo đảm cho người nhà được bình an vui vẻ? Đúng là ngây thơ đến nực cười!

Nàng cười khẽ, nói với giọng tự giễu: “Sao Đốc chủ đại nhân biết ta làm như vậy không phải vì đứa con trong bụng? Hiếm khi được Uông đốc chủ đánh giá cao thế này. Thời hạn năm năm đã đủ để đứa bé trong bụng ta tranh giành ngai vàng rồi.”

Chiến lược “Lấy không tranh để tranh” trong năm năm qua là sai lầm lớn nhất của nàng. Nếu nàng có thể giành được thời gian năm năm này từ tay Uông đốc chủ thì nhất định sẽ khác.

Năm năm, con của nàng lúc đó đã bắt đầu học vỡ lòng, Tuy nhi mới ngoài đôi mươi. Khi đó, con của nàng và Tuy nhi đều có cơ hội.

Năm năm, thật ra chỉ là thời gian tạm nghỉ.

Nàng không tin khi đó tình hình vẫn sẽ không nhìn thấy chút hi vọng nào giống như bây giờ.

Uông Ấn thầm thở dài trong lòng. Thuần tần quả đúng là chị em ruột thịt với cô gái nhỏ, tấm lòng của hai nàng dành cho nhau giống hệt nhau.

Cô gái nhỏ ở ngoài cung ngày đêm vẫn nhớ mong an nguy của Thuần tần, khẩn cầu hắn lưu tâm giúp đỡ. Thậm chí, việc nàng từ chối lời cầu thân của nhà họ Cố, đồng ý gả cho hắn cũng có một phần nguyên nhân là vì suy nghĩ cho Thuần tần.

Mà Thuần tần, qua lần nói chuyện này cũng đã đủ để chứng minh. Trước kia, hắn đã nhận định sai rồi, nhà họ Diệp không phải chỉ có Diệp An Thế là tạm được, những cô nương ở hậu trạch như cô gái nhỏ và Thuần tần mới thật sự là không tầm thường.

Nhưng… Trong lòng chỉ có người nhà mà không có bản thân như Thuần tần cũng không hẳn là chuyện tốt.

Chỗ đáng quý của con người là tự biết trân trọng chính mình. Ngay cả bản thân mình mà cũng không thể yêu quý trân trọng thì nói gì đến bảo vệ người nhà?

Vì người khác mà không vì chính mình, đó là việc chỉ các bậc thánh nhân mới làm. Như vậy quá cực khổ, thực sự không hợp với những người như cô gái nhỏ và Thuần tần.

Chút thương tiếc ít ỏi mà hắn có nơi đáy lòng đã dành cho cô gái nhỏ ở ngõ Bố Châu rồi. Yêu ai yêu cả đường đi, nên hắn cũng có phần nào coi trọng Thuần tần, chỉ là hắn vẫn không lên tiếng nhắc nhở.

Nghĩ tới thì, khi Thuần tần đưa ra thời hạn năm năm, ít nhiều cũng cảm thấy đây chẳng phải chuyện tốt. Đương nhiên, số mệnh của mỗi người đều do chính người ấy nắm giữ. Còn về phần tấm lòng của Thuần tần dành cho cô gái nhỏ, hắn sẽ ghi nhớ.

Hồi lâu sau, Uông Ân gật nhẹ đầu, đáp: “Tấm lòng của nương nương, bổn tọa bèn nhận lấy vậy. Thời hạn năm năm, để xem nương nương có bản lĩnh đến đón người từ phủ của bổn tọa đi không.”

Nói là vậy, nhưng trừ phi chính cô gái nhỏ muốn đi, bằng không thì… ha ha.

Dứt lời, Uông Ấn đứng lên, cất bước đi ra khỏi điện, không để ý đến ánh mắt bừng sáng của Diệp Tự ở phía sau.

Lúc rời khỏi điện Hoa Lâm, ánh mắt Uông Ấn lướt qua nội thị Cầu Ân, sau đó lập tức rời đi.

Diệp Tự vẫn đang ngồi thừ người ở trong điện, khuôn mặt dần nở nụ cười, hốc mắt đỏ hoe như ẩn chứa sự kiên định và kiên quyết mà không ai có thể lay chuyển. .

Năm năm sau, nàng nhất định sẽ bình yên đón Tuy nhi ra, để Tuy nhi sống nửa đời sau một cách đơn giản, suôn sẻ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 494 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status