Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 1: Cô Dâu… Của Anh?



Mùa thu năm 2015, Hạ Tịch Quán ngồi trên xe lửa từ nông thôn tới Hải Thành.

Từ năm chín tuổi, cô bị bỏ ở nông thôn, hôm nay mới được đón về, chỉ vì một lí do là, Hạ gia muốn gả con gái đến U Lan Uyển xung hỉ.

Nghe nói chú rể ở U Lan Uyển kia đang bệnh tình nguy kịch, Hạ gia có hai cô con gái, đều không muốn gả, cho nên Hạ gia mới đón cô người vẫn luôn gửi nuôi ở nông thôn trở về, cho cô gả thay đi xung hỉ.

Lúc này, Hạ Tịch Quán ngồi ở giường nằm cầm sách xem, đột nhiên cửa mở ra, gió lạnh cùng với mùi máu tanh từ ngoài lùa vào.

Hạ Tịch Quán ngước mát, chỉ thấy một thân hình cao lớn hiên ngang ngã từ ngoài vào.

Hôn mê bắt tỉnh.

Ngay sau đó, mấy người mặc đồ đen xông vào: “Lão đại, bây giờ không có ai, đưa tên đó xuống thẳng suối vàng thôi.”

“Ai bảo không có ai?”

Người đàn ông mặt sẹo cầm đầu nhìn về phía Hạ Tịch Quán.

Hạ Tịch Quán không nghĩ tới lại có tai vạ bất ngờ như vậy, người đàn ông đột nhiên ngã vào trong toa xe cô khiến cô gặp nguy hiểm tới tính mạng, trong mắt người đàn ông mặt sẹo đây sát ý, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu.

Hạ Tịch Quán im hơi lặng tiếng nhìn thoáng qua vũ khí bọn họ trong tay, lập tức hoảng sợ xin tha nói. “Đừng giết tôi, tôi không thấy bất cứ cái gì cả.”

Mặt sẹo đi tới, nhìn mặt Hạ Tịch Quán, tuy cô đeo khăn che mặt, nhìn không thây rõ chân dung, chỉ lộ ra một đôi mắt.

Đôi mắt này vô cùng sáng ngời, linh động tràn đầy thần thái. Mặt sẹo chưa từng có thấy đôi mắt nào xinh đẹp cuốn hút như vậy, giống như bị hút hồn, hơn nữa mấy ngày nay đều không chạm vào đàn bà, lập tức nảy lòng tham.





“Người đẹp à, bọn anh có thể không giết em, nhưng em phải hầu hạ mấy anh em kết nghĩa bọn anh cần thận đấy.”

Đôi lông mi như cánh bướm của Hạ Tịch Quán chớp chớp, nhu nhược đáng thương nói: “Tôi không muốn chết, tôi rất sợ hãi, chỉ cần các anh không giết tôi, tôi nhất định hầu hạ các anh cần thận mà.”

Tiếng cầu xin mềm mại nhẹ nhàng của thiếu nữ khiến mặt sẹo không nhịn nổi nữa, nhào thẳng tới đè lên người Hạ Tịch Quán. “Lão đại, anh hưởng trước đi, chúng em tiễn người này lên đường đã, sau đó lại cho các anh em vui vẻ một phen.”

Trong tràng tiêng cười hèn hạ và cô gái quê vừa mềm vừa ấm, mặt sẹo thả vũ khí xuống, vươn tay cởi cúc áo Hạ Tịch Quán.

Nhưng ngay sau đó, bị một bàn tay nhỏ nhắn trăng nõn giữ lại. Mặt sẹo ngẩng đầu, lập tức nhìn thẳng vào đôi mắt to sáng ngời của cô gái, lúc này, trong mắt cô đã không còn hoảng sợ nhu nhược mà lập lòe tia sáng lạnh.

“Cô”

Mặt sẹo vừa mở miệng, nhưng Hạ Tịch Quán đã giơ tay, lưu loát đâm thẳng cây ngân châm trong tay vào đầu mặt sẹo. Hai mắt mặt sẹo nhắm lại, té xỉu trên mặt đât.

“Lão đại!”

Mấy người mặc đồ đen kinh hãi, muốn tiến lên, nhưng lúc này, người đàn ông đang nằm trên mặt đất đột nhiên mở bừng mắt, ra tay cướp vũ khí của mấy người áo đen.

Mấy người áo đen lần lượt ngã xuống trên mặt đất. Quả thực là sét đánh không kịp bưng tai.

Hạ Tịch Quán ngồi dậy, ngay từ đầu cô đã biết người đàn ông này chỉ giả vờ hôn mê, máu trên người anh ta là của người khác.

Hạ Tịch Quán ngước mắt nhìn, người đàn ông này cũng đang nhìn cô, đôi mắt anh ta cực kỳ thâm thúy và sắc bén, giống như mắt chỉm ưng, đáy mắt thăm thẳm như vực sâu khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng bị cuốn vào đó.

“Thiếu gia, chúng tôi đến trễ.”

Người cứu viện chạy tới, bắt đầu giải quyết hậu quả một cách ngay ngắn trật tự, thuộc hạ tin cậy đưa một cái khăn sạch sẽ cho người đàn ông.

Người đàn ông lau tay ưu nhã, sau đó đi tới trước mặt Hạ Tịch Quán, ngón tay khớp xương rõ ràng nắm cái cằm nhọn của cô.

Anh híp mắt quan sát đánh giá cô, giọng nói trầm thấp truyền cảm: “Cô cảm thấy tôi sẽ xử trí cô thế nào?”

Cằm Hạ Tịch Quán bị bàn tay có lớp chai mỏng của anh nắm chặt, Hạ Tịch Quán bị ép ngước mắt nhìn anh, người đàn ông này cao lớn hiên ngang, cực kỳ đẹp trai, khí thế giống như đêm đen, mạnh mẽ mà lạnh bạc.

Lúc nãy anh đã lau tay, nhưng cô vẫn là có thể ngửi được mùi tanh kia, còn có lệ khí lạnh lão.





Thây được thứ không nên thây, rất khó rút lui hoàn toàn. Người đàn ông này rất nguy hiểm.

Chát!

Hạ Tịch Quán hát thẳng tay anh ra, nghiêm mặt nói: “Vớ vần, tôi chính là cô dâu sẽ gả vào U Lan Uyễn đấy!”

Cô dâu sẽ gả vào U Lan Uyển? Người đàn ông nhướn mày kiếm đầy ý nghĩ, cô dâu… của anh?

“Anh là người Hải Thành đúng không? Vậy chắc hẳn là anh biết con gái Hạ gia sắp gả vào U Lan Uyển, buổi hôn lễ này khuynh động toàn thành, tôi chính là cô dâu đây, nêu tôi gặp chuyện gì ngoài ý muốn, có phải anh sẽ gặp phiền phức to không? Thả tôi đi, tôi không thấy bất cứ chuyện gì cả, sẽ không nói ra bắt cứ chuyện gì!”

Bây giò, Hạ Tịch Quán thật lòng cảm ơn mẹ kế Lý Ngọc Lan của cô, Lý Ngọc Lan đón cô đến Hải Thành, chỉ cho cô ngồi tàu hỏa giá rẻ, nhưng bà ta lại tổ chức buổi hôn lễ cực kỳ xa hoa hoành tráng, muốn giành được danh tiếng tốt cho bà ta.

Con gái Hạ gia gả vào U Lan Uyển xung hỉ, đây chính là tin buôn dưa lớn nhất Hải Thành, Hạ Tịch Quán đang đánh cược, đánh cược người đàn ông này không muốn chọn phiền toái.

Người đàn ông nhìn cô đầy hứng thú, hôm nay anh bị đôi thủ làm ăn thuê sát thủ giết hại, gặp phải cô gái này là chuyện ngoài ý muốn.

Trông cô gái này không tới 20 tuổi, tuy rằng sắc mặt trắng bệch, quần áo hỗn độn, nhưng có đôi mắt to của cô trong trẻo mà thông minh, lấp lánh ánh sáng lộng lẫy. Quan trọng nhất, còn là cô dâu của anh.

Người đàn ông chuyển tầm mắt, dẫn người đi.

Ngón tay đang siết chặt của Hạ Tịch Quán chậm rãi buông lỏng.

Lúc này, người đàn ông trước mặt quay đầu lại nhìn cô, dùng khẩu ngữ mà cô có thể nghe hiểu chậm rãi nói: “Chúng ta sẽ gặp lại nhanh thôi.”

Hôm nay, hôn lễ của Hạ gia được cử hành trong trang viên Lệ Cung.

Trong phòng nghỉ của cô dâu, Hạ Tiểu Điệp nhìn chị gái cùng cha khác mẹ Hạ Tịch Quán của cô ta: “Hạ Tịch Quán, chín tuổi cô hại chết mẹ ruột, sau lại tự tay đầy ông nội xuống câu thang, ngay cả thầy tướng số cũng nói cô là một kẻ tai họa, vì thế mới bị bố đưa tới nông thôn, lúc này nếu không phải muốn cô trở về xung hỉ, thì cả đời này cô chỉ có thể ở nông thôn, vì vậy cô phải biết điều vào, cô không phải là thiên kim đại tiểu thư Hạ gia, mà là một con chó được Hạ gia nuôi!”

Hạ Tịch Quán ngồi ở trước bàn trang điểm, nhàn nhạt nói: “Cô nói xem con chó gọi ai?”

Hạ Tiểu Điệp chống eo: “Con chó gọi côi”

Hạ Tịch Quán cong môi: “Tôi biết rồi, cho nên cô không cần sủa nưa.

Giờ Hạ Tiểu Điệp mới biết Hạ Tịch Quán đang nói kháy mình, cô ta nhìn đôi mặt to sáng ngời của Hạ Tịch Quán, từ lúc trở về cô vẫn luôn đeo khăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt, nhưng chỉ cần đôi mắt này liếc nhìn đều khiến người ta cảm thấy cô là một vị mỹ nhân tuyệt lệ khuynh thành.

Trong lòng Hạ Tiểu Điệp cực kỳ ghen ghét, hận không thể moi đôi mắt của Hạ Tịch Quán ra, một đứa nhà quê từ nông thôn tới sao Chương 1: Cô Dâu… Của Anh? ụ có thê là mỹ nhân chứ, còn cô tình ra vẻ bí ẩn, rõ ràng là một đứa con gái xấu xí!

“Tịch Quán, giờ lành đã đến, chuẩn bị xuất phát!” Lúc này, Hạ Chán Quốc và Lý Ngọc Lan dẫn một đám khách quý đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 364 lượt.

Powered by vietnamvisits.com

loading...
DMCA.com Protection Status